Skip to content
WMJS
Hakodate — Nơi Nhật Bản mở cánh cửa phương Bắc ra với thế giới
Hướng dẫn điểm đến hokkaido

Hakodate — Nơi Nhật Bản mở cánh cửa phương Bắc ra với thế giới

Hakodate

Ý nghĩa của nơi này

Hakodate nằm ở tận cùng phía nam của Hokkaido, trên một dải đất hẹp bị kẹp giữa hai vùng biển, với một ngọn núi dốc duy nhất nhô lên ở mỏm cuối. Trong phần lớn lịch sử Nhật Bản, đây là nơi tận cùng của đất nước — bến cảng cuối cùng trước khi tới vùng nước lạnh giá phương Bắc. Hầu hết du khách đến đây vì ba điều: cảnh đêm nhìn từ trên núi, hải sản trong khu chợ buổi sáng, và những con phố cổ mang dáng dấp ngoại quốc leo dần lên sườn đồi. Các cuốn cẩm nang du lịch thường xếp tất cả những điều ấy vào mục "thị trấn cảng hoài cổ."

Nhưng có một điều mà những tấm bưu thiếp đã bỏ quên, và chính điều ấy giải thích cho tất cả phần còn lại. Đây là một trong những nơi mà Nhật Bản đã mở cửa trở lại với thế giới.

Suốt hơn hai thế kỷ, đất nước này đã đóng chặt cánh cửa của mình. Rồi vào năm 1854, sau khi những con tàu Mỹ buộc Nhật Bản phải đối diện với câu hỏi ấy, Nhật Bản đã ký hiệp ước đầu tiên với một cường quốc phương Tây — và Hakodate, cùng với Shimoda ở mãi tận phía nam, trở thành một trong hai cảng đầu tiên mà nước này đồng ý mở. Năm năm sau, vào năm 1859, Hakodate lại mở cửa lần nữa, lần này là một thương cảng đầy đủ, một trong ba cảng đầu tiên của cả nước cùng với Yokohama và Nagasaki. Sau hai trăm năm khép mình hướng vào bên trong, bến cảng nhỏ phương Bắc này đã trở thành một ô cửa.

Mọi thứ bạn nhìn thấy ở đây đều lớn lên từ điều ấy. Những con tàu mang theo người Nga, người Trung Quốc, người Mỹ và người Âu, và họ đã dựng những nhà thờ của mình cạnh nhau trên cùng một sườn đồi. Nhật Bản, trong khi chuẩn bị đề phòng chính những cường quốc đó, đã xây tại đây một pháo đài kiểu phương Tây có hình ngôi sao. Vịnh biển đầy ắp những chuyến giao thương ngoại quốc. Vậy nên khi đi dạo qua Hakodate, bạn không chỉ đang tản bộ qua một thị trấn cổ duyên dáng. Bạn đang đọc chính nơi mà bên trong nước Nhật và bên ngoài thế giới lần đầu tiên buộc phải học cách chia sẻ một con phố.

Và cái cảnh đêm nổi tiếng kia — thứ mà ai cũng leo núi để được ngắm — hóa ra lại là bài học giản dị nhất trong tất cả. Lý do nó lấp lánh theo cái hình đồng hồ cát bị thắt eo kỳ lạ ấy không phải để trang trí. Đó chính là hình dáng của vùng đất, cuối cùng đã được thắp sáng. Chúng ta sẽ leo lên đó sau cùng.

Những gì sẽ diễn ra khi bạn đến đây

Bước 1: Khu chợ buổi sáng

Hãy bắt đầu nơi mà thị trấn này đã bắt đầu những buổi sáng của mình qua bao thế hệ. Chợ Sáng Hakodate chỉ cách ga tàu chưa đầy một phút đi bộ — một mạng lưới dày đặc những quầy hàng và những hàng ăn nhỏ, mở cửa từ năm giờ sáng (sáu giờ trong khoảng tháng Một đến tháng Tư) và thường vãn dần vào đầu giờ chiều. Hãy đến khi bụng đói, và hãy đến sớm; đây là một bữa sáng không chờ đợi ai.

Thật dễ để xem một khu chợ như thế này chỉ như một thứ để ngắm — những thùng cua và nhím biển tươi rói, trứng cá hồi óng ánh trong làn không khí lạnh, vài tấm ảnh được chụp và đôi chân vẫn bước đi không dừng. Nhưng chợ Hakodate lại mời gọi bạn điều khác. Ở đây bạn không phải là khán giả. Bạn là người tham gia.

Ở một góc chợ có một bể nước nông đầy mực sống. Người ta đưa cho bạn một chiếc cần nhỏ, và bạn tự câu lấy con mực của mình từ trong nước — chỉ một thoáng sau nó đã được thái lát và đặt ngay trước mặt bạn, tươi đến mức thớ thịt vẫn còn trong veo và khẽ động đậy (活イカ = mực tươi sống). Cách đó vài quầy, bạn tự tay dựng nên tô cơm sáng của riêng mình: bạn bưng một bát cơm nóng đi từ quầy này sang quầy khác và chọn, từng miếng một, những gì sẽ đặt lên trên — một lát cá ngừ ở đây, một thìa nhím biển ở kia, một ụ trứng cá hồi cam rực — cho đến khi tô cơm ấy là của riêng bạn, không của ai khác (勝手丼 = tô hải sản tự chọn).

Không điều nào trong số đó là một màn trình diễn dàn dựng cho khách du lịch. Đó đơn giản chỉ là cách một bến cảng đang làm việc ăn sáng mỗi ngày, và niềm vui lặng lẽ của nó là một người ngoài cũng được phép tham gia. Người bán hàng thái mực cho bạn, người phụ nữ múc trứng cá rưới lên cơm của bạn — trong vài phút ngắn ngủi, bạn là một phần của chính cái nghi thức nhỏ bé mà thị trấn này lặp lại mỗi rạng đông. Nếu bạn thấy ngại trước con mực, hoặc phân vân không biết chọn quầy nào, hãy yên tâm: ngay cả khách Nhật cũng do dự ở đúng những chỗ ấy. Ai cũng là người mới trong buổi sáng của một người khác.

Bước 2: Vịnh biển và những bức tường gạch

Đi về phía tây từ khu chợ, những con phố sẽ mở ra hướng mặt nước. Đây chính là vịnh biển nơi việc mở cảng thực sự đã diễn ra — nơi mà suốt hơn một thế kỷ rưỡi, hàng hóa và con người đã đi ra và trở về. Những dãy nhà kho gạch đỏ dài chạy dọc bến tàu, những nhà kho thương mại đầu tiên được xây trong thành phố vào năm 1909, chính là ký ức hữu hình của thời giao thương ấy: những bức tường gạch dày dựng lên để chứa hàng hóa của một cảng vừa đột ngột gia nhập thế giới. Ngày nay chúng là nơi đặt các cửa hàng và nhà hàng, nhưng hình dáng của chúng vẫn chân thật. Hãy quay lưng lại với chúng và nhìn ra bến cảng, và bạn đang đứng đúng nơi mà tính ngoại quốc của Hakodate đã cập bến từ biển khơi.

Một cảng mở cửa sớm với thế giới cũng trở thành nơi những hương vị mới được sáng tạo, và Hakodate là một trong những cái nôi của món ramen muối trong và thanh của Hokkaido — nước dùng nhạt màu và mộc mạc như chính vùng biển phương Bắc đã sinh ra nó. (Những tô mì của Nhật Bản khác biệt rất nhiều tùy theo vùng miền, và bản đồ cho thấy mỗi phong cách thuộc về nơi nào tự nó đã là một bài học địa lý nho nhỏ.) Đó là loại món ăn mà một thị trấn cảng thường làm ra: giản đơn, ấm áp, dành cho những buổi sáng lạnh giá bên mặt nước.

Từ vịnh biển, đất bắt đầu leo dốc. Hãy quay mặt về phía ngọn núi, và sườn dốc trước mặt bạn chính là phần của Hakodate mà phần còn lại của nước Nhật không có.

Bước 3: Ngọn đồi của nhiều tín ngưỡng

Nhà thờ Chính thống giáo Hakodate trên sườn đồi Motomachi, những bức tường trắng được điểm bằng những mái vòm hành xanh
Nhà thờ Chính thống giáo Hakodate trên sườn đồi Motomachi, những bức tường trắng được điểm bằng những mái vòm hành xanh

Những con phố của Motomachi chạy thẳng lên sườn đồi về phía ngọn núi, và chúng rộng một cách khác thường — một số phố rộng chừng ba mươi sáu mét. Chiều rộng ấy không phải để cho oai vệ. Hakodate đã cháy đi cháy lại trong những năm đầu của mình, và sau những trận hỏa hoạn lớn vào thập niên 1870, người ta đã cố ý xây lại các sườn dốc rộng và thẳng, để làm hành lang ngăn lửa. Ngay cả hình dáng của những con phố cũng là ký ức của những bài học cay đắng.

Hãy leo lên một con phố, rồi quay người lại. Nổi tiếng nhất trong số đó là Hachiman-zaka, và phần thưởng đến thật bất ngờ: một con dốc đá dài đổ xuống dưới chân bạn theo một đường thẳng tắp hoàn hảo, và ở dưới cùng, lọt vào khung giữa những tòa nhà, là biển cả. Người ta nói rằng ở Motomachi có mười chín con phố dốc như thế nhìn ra mặt nước, và lữ khách đã chụp ảnh con phố này suốt cả một thế kỷ. Nhưng trước khi trở thành một khung cảnh để ngắm, nó đơn giản chỉ là con đường người ta đi bộ về nhà từ bến cảng.

Điều khiến ngọn đồi này khác với bất cứ nơi nào trên đất Nhật là những gì đứng trên nó. Chỉ cách nhau vài phút đi bộ, trên cùng một sườn dốc, là một nhà thờ Chính thống giáo Nga với những mái vòm hình hành xanh, một nhà thờ Công giáo La Mã, một nhà thờ Anh giáo có mái hình một cây thánh giá màu nâu, và một ngôi chùa Phật giáo — tất cả đều là hàng xóm của nhau. Khi cảng mở cửa, thế giới đã leo lên ngọn đồi này và dựng nên những ngôi nhà cầu nguyện của mình ở đây, cái này cạnh cái kia. Nhà thờ Chính thống giáo có nguyện đường đầu tiên từ năm 1860, khi nó được dựng lên bên cạnh lãnh sự quán Nga; còn công trình hiện nay có niên đại từ năm 1916. Công trình hiện tại của nhà thờ Công giáo được dựng lên vào năm 1923, với bàn thờ là món quà gửi từ Đức Giáo hoàng ở Rome. Đây không phải là những hiện vật bảo tàng. Chúng là những nhà thờ đang hoạt động, và người ta vẫn cầu nguyện bên trong — đó chính là lý do vì sao một giọng nói khẽ khàng và một chiếc máy ảnh lặng lẽ lại quan trọng ở nơi đây (cũng chính là cảm thức luôn giúp ích cho bạn ở bất kỳ chốn thờ phụng nào). Hãy đứng ở chỗ giao nhau của những con phố này, và gần như chỉ trong một cái nhìn, bạn có thể thấy nhiều tín ngưỡng của thế giới đã cùng cập bến bằng tàu thuyền và quyết định ở lại làm hàng xóm của nhau. Không ai thiết kế nơi này như một đài tưởng niệm cho sự chung sống. Nó chỉ đơn giản là thứ mà một cảng mở đã làm nảy sinh.

Bước 4: Hình dáng hóa thành ánh sáng

Vào buổi tối, hãy leo lên núi. Núi Hakodate chỉ cao 334 mét, và cáp treo đưa bạn lên tới đỉnh trong khoảng ba phút. Nhưng thứ đang chờ bạn trên đó chính là bức tranh đã đưa thị trấn này lên hàng ngàn tấm áp phích.

Hầu hết các cẩm nang miêu tả nó như một thứ hạng — một trong "ba cảnh đêm vĩ đại" của Nhật Bản, một ô để đánh dấu cho xong. Nhưng hãy đứng bên lan can, và thử đặt một câu hỏi khác. Hãy hỏi vì sao nó lại có cái hình dáng ấy — vì sao ánh sáng phía dưới lại thắt vào ở giữa thành một chiếc đồng hồ cát đang phát sáng, biển tối ép vào từ cả hai phía cho đến khi thành phố thu hẹp lại thành một dải sáng rồi lại bung rộng ra.

Câu trả lời nằm ngay dưới chân bạn. Núi Hakodate từng là một hòn đảo. Qua hàng ngàn năm, cát trôi theo dòng hải lưu đã bồi đắp nên một dải đất mảnh mai nối nó với Hokkaido, và thị trấn lớn lên dọc theo dải đất ấy — biển bên trái, biển bên phải, ở giữa chỉ là một eo đất rắn chắc mỏng manh. Vậy nên đường cong nổi tiếng của cảnh đêm không phải là một mánh khóe khéo léo của ánh sáng. Đó là đường viền của vùng đất duy nhất mà con người có thể xây dựng, cuối cùng đã được vẽ ra bằng ánh sáng. Bạn đang ngắm nhìn hình dáng thực sự của nơi mà người ta có thể sống được ở đây.

Và hãy nhìn kỹ hơn vào chính ánh sáng ấy. Đó không phải là những bảng đèn neon của một khu giải trí. Đó là những ngọn đèn đường, những ngọn đèn bến cảng, và những ô cửa sổ thắp sáng của những ngôi nhà bình thường — ánh sáng đời thường của một thành phố nhỏ đang sống buổi tối của mình. Khung cảnh ấy lay động chính bởi nó không phải là một màn trình diễn được dựng lên cho bạn. Nó chỉ đơn giản là con người, mái nhà, và những ngọn đèn đang sáng.

Vài điều thành thật. Cảnh đẹp nhất vào khoảng ba mươi phút sau khi mặt trời lặn, trong sắc xanh thẫm của buổi hoàng hôn — mà tất nhiên đó cũng là lúc đông người nhất, nên sân ngắm cảnh sẽ chật kín vai kề vai. Đỉnh núi nhô ra trên mặt biển nên lạnh hơn và nhiều gió hơn những con phố bên dưới; ngay cả mùa hè, hãy mang theo một lớp áo. Và ngọn núi có những toan tính riêng của nó: vào một đêm sương mù hay bão tố, bạn có thể leo lên giữa một khoảng xám mờ và chẳng nhìn thấy gì cả. Nếu điều đó xảy ra, bạn cũng không hề cô đơn. Khách Nhật cũng đánh cược đúng kiểu ấy, cũng leo lên giữa làn sương mù như thế, rồi đi xuống với một tâm thế bình thản triết lý. Cảnh đêm chưa bao giờ nợ ai một bầu trời quang đãng.

Bước 5: Pháo đài hình ngôi sao

Goryokaku nhìn từ trên cao — ngôi sao năm cánh của hào nước và những bức lũy, một hình dáng vô hình khi nhìn từ mặt đất
Goryokaku nhìn từ trên cao — ngôi sao năm cánh của hào nước và những bức lũy, một hình dáng vô hình khi nhìn từ mặt đất

Hãy để dành một thứ cho ngày hôm sau, ở phía trong đất liền một chút: một pháo đài có hình ngôi sao năm cánh.

Nhìn từ mặt đất, Goryokaku gần như chẳng giống một pháo đài chút nào — những bức lũy đất thấp và một hào nước rộng, một công viên dễ chịu một cách khác thường. Bạn không thể thấy được ngôi sao. Để đọc được hình dáng của nó, bạn phải leo lên Tháp Goryokaku bên cạnh, và từ đài quan sát cao chín mươi mét, toàn bộ hình hài bỗng hiện ra trọn vẹn cùng lúc: năm mũi nhọn sắc cạnh vươn ra cân xứng vào hào nước.

Hình dáng ấy không phải để cho đẹp. Khi những con tàu Mỹ đến và thời kỳ cô lập lâu dài của Nhật Bản nứt vỡ, đất nước này bỗng phải phòng thủ một đường bờ biển trước những khẩu súng hiện đại của phương Tây. Goryokaku chính là câu trả lời của Nhật Bản — được xây dựng từ năm 1857 đến năm 1864 bởi một học giả tên là Takeda Ayasaburo, người đã nghiên cứu kiến trúc quân sự châu Âu và mô phỏng những pháo đài kiểu pháo lũy của châu Âu thế kỷ mười sáu. Những mũi nhọn tồn tại để những người phòng thủ bắn từ mũi này có thể yểm trợ cho bức tường của mũi kế bên, khiến kẻ tấn công không còn chỗ nào để ẩn nấp trong các góc. Đó cũng chính là cái logic đầy âu lo đã xây nên pháo đài và mở ra cảng biển: một đất nước, trong cùng một lúc, buộc phải đối diện với một thế giới rộng lớn hơn và nguy hiểm hơn.

Vậy nên ngôi sao ấy không phải là một thứ trang trí. Đó chính là khoảnh khắc Nhật Bản quay mình ra ngoài, được đóng băng lại trong đất và đá — thứ hiện đại nhất mà đất nước này biết cách xây dựng, ở ngay nơi mà nó cần phòng thủ nhất. Vài thập kỷ sau, những người lính đã ra đi và những bức tường được trồng đầy cây anh đào, và ngày nay có khoảng một ngàn năm trăm cây anh đào viền quanh hào nước. Ở đây chúng nở muộn, nơi phương Bắc lạnh giá — thường vào khoảng đầu tháng Năm, nhiều tuần sau khi cả nước đã tàn hoa — để Hakodate có được mùa xuân của mình đúng lúc mùa xuân của mọi nơi khác đang kết thúc. Hãy đứng trên đài quan sát vào tuần đầu tiên của tháng Năm ấy, với ngôi sao được viền bằng sắc hồng ở phía dưới, và toàn bộ câu chuyện của thị trấn này sẽ nằm gọn trong một khung hình: một pháo đài được xây trong nỗi sợ hãi thế giới bên ngoài, đã dịu lại thành một nơi để các gia đình đến dã ngoại dưới những tán cây.

Cảm ơn bạn đã cùng chúng tôi dạo bước.

Những điều nên biết

Trước hết, cái ga không phải là Hakodate. Sự nhầm lẫn phổ biến nhất ở đây chính là tên của ga tàu. Tàu Shinkansen Hokkaido không dừng tại Hakodate. Nó dừng tại Shin-Hakodate-Hokuto, một ga cách đó khoảng mười tám ki-lô-mét ở một thị trấn khác. Từ Tokyo, tàu Hayabusa đến được Shin-Hakodate-Hokuto chỉ trong khoảng 3 giờ 57 phút; từ đó bạn chuyển tàu — thường là ngay trên cùng một sân ga — sang Hakodate Liner, một chuyến tàu nối chạy nốt chặng cuối vào Ga Hakodate trong 15 đến 22 phút với giá ¥440. Hãy tính sẵn chặng chuyển tàu này vào kế hoạch của bạn và nó sẽ trở nên dễ dàng; còn nếu cứ tưởng mình sẽ "đến nơi" ngay tại ga tàu cao tốc, bạn sẽ bối rối. Last verified: 2026-06. (Để hiểu logic rộng hơn về tàu, vé và thẻ IC của Nhật Bản, hãy xem cách đi lại ở Nhật.)

Đi lại trong thị trấn. Các điểm tham quan của Hakodate nằm rải rác, nhưng một tuyến tàu điện duy nhất nối hầu hết chúng lại với nhau. Tàu điện có giá từ ¥250 một lượt, và một vé tàu điện một ngày (¥800 cho người lớn) sẽ nhanh chóng đáng đồng tiền nếu bạn di chuyển qua lại giữa các khu vực. Những điểm dừng cần nhớ: Hakodate Ekimae cho khu chợ buổi sáng, Suehirocho hoặc Jujigai cho Motomachi và vịnh biển (rồi đi bộ lên dốc), Jujigai cho cáp treo lên ngắm cảnh đêm, và Goryokaku-koen-mae cho pháo đài. Last verified: 2026-06.

Cảnh đêm — đi thế nào, và khi nào. Cáp treo Núi Hakodate chạy khoảng từ 10:00 đến 22:00 trong những tháng ấm hơn và đóng cửa sớm hơn một chút vào mùa đông; vé khứ hồi là ¥1,800 cho người lớn. Hãy cố gắng có mặt trên đỉnh núi khoảng nửa giờ sau khi mặt trời lặn, và chấp nhận rằng đây là khung giờ đông đúc. Vài điều theo mùa đáng biết trước khi đi:

  • Trong những tháng ấm hơn, bạn cũng có thể lên tới đỉnh núi bằng xe buýt lên núi (khoảng ¥700 một chiều từ ga).
  • Con đường lên núi đóng cửa với xe cá nhân vào buổi tối trong phần lớn năm và đóng cửa hoàn toàn vào giữa mùa đông, nên hãy tính dùng cáp treo hoặc xe buýt thay vì xe thuê sau khi trời tối.
  • Cáp treo có kỳ đóng cửa bảo trì hằng năm, thường là vài tuần vào mùa thu, và cũng có thể ngừng chạy khi gió mạnh. Trong kỳ đóng cửa bảo trì, xe buýt vẫn tiếp tục chạy.

Vì ngày tháng thay đổi mỗi năm, hãy xác nhận giờ giấc, giá vé và mọi đợt đóng cửa trên trang web chính thức của cáp treo trước khi bạn lên kế hoạch cho buổi tối của mình. Last verified: 2026-06.

Khu chợ buổi sáng. Mở cửa từ 5:00 (6:00 trong khoảng tháng Một đến tháng Tư) và phần lớn đã xong vào đầu giờ chiều — đây là một điểm đến của buổi sáng, không phải buổi chiều. Nó cách Ga Hakodate khoảng một phút đi bộ. Những trải nghiệm đặc trưng là tự câu mực của mình từ một chiếc bể (tính theo giá thị trường trong ngày) và tự tay dựng nên một tô hải sản tự chọn từ những loại topping bạn thích. Nhiều quầy cũng gửi hải sản về tận địa chỉ nhà bạn, đó là cách hợp lý để thưởng thức cua mà không phải mang vác. Last verified: 2026-06.

Motomachi và những nhà thờ của nó. Khu này là một sườn đồi, nên hãy mang giày có thể leo dốc được. Các nhà thờ là những chốn thờ phụng đang hoạt động, và mỗi nơi đặt ra quy định riêng của mình, những quy định ấy rất quan trọng:

  • Nhà thờ Chính thống giáo Hakodate mở cửa cho khách tham quan với một khoản quyên góp nhỏ (khoảng ¥200 cho người lớn) nhưng ngừng cho xem bên trong vào giữa mùa đông (cuối tháng Mười Hai đến tháng Hai) và không cho phép chụp ảnh bên trong nguyện đường.
  • Nhà thờ Công giáo Motomachi thường mở cửa vào ban ngày nhưng cấm hoàn toàn việc chụp ảnh bên trong.
  • Nhà thờ Thánh John Hakodate (Anh giáo) có thể được chiêm ngưỡng từ bên ngoài quanh năm; bên trong chỉ mở cho khách tham quan vào nửa năm ấm hơn và phải hẹn trước.

Khi một buổi lễ đang diễn ra, những cánh cửa là dành cho các tín đồ, không phải cho du khách. Last verified: 2026-06.

Goryokaku. Để thấy được ngôi sao, hãy lên Tháp Goryokaku (mở cửa 9:00–18:00; ¥1,200 cho người lớn). Bản thân công viên thì miễn phí. Khoảng 1,500 cây anh đào đạt đỉnh nở vào khoảng cuối tháng Tư đến đầu tháng Năm — Hokkaido nở hoa muộn hơn Honshu nhiều tuần — và vào giữa mùa đông, hào nước được thắp sáng vào ban đêm trong một màn trình diễn ánh sáng hình "những vì sao". Last verified: 2026-06.

Thời điểm tốt nhất để đến thăm, và nên mặc gì. Hakodate mát hơn rõ rệt so với phần đất liền của Nhật Bản. Mùa hè ôn hòa và dễ chịu ngay cả khi Honshu oi bức; hoa anh đào đến muộn, vào khoảng đầu tháng Năm; còn mùa đông mang theo tuyết thật sự và đường trơn đóng băng, với đỉnh ngắm cảnh đêm còn lạnh hơn nữa. Hãy mang theo một lớp áo chắn gió cho ngọn núi trong bất kỳ mùa nào, và giày có độ bám tốt vào mùa đông. (Tìm hiểu thêm về cách chọn mùa cho chuyến đinên mang gì cho những vùng khí hậu rất khác nhau của Nhật Bản.)

Thời gian cần thiết. Vì cảnh đêm phụ thuộc vào buổi tối, Hakodate thực sự là một thị trấn nên ở lại qua đêm. Một kế hoạch thoải mái là một ngày trọn vẹn cho khu chợ, Motomachi, vịnh biển và ngọn núi vào ban đêm, rồi dành buổi sáng của ngày thứ hai cho Goryokaku.

Các trang web chính thức: Travel Hakodate (du lịch thành phố) · Cáp treo Núi Hakodate · Tháp Goryokaku

Nếu mọi thứ không diễn ra như dự định

Bạn leo lên núi mà chỉ thấy sương mù. Đây là nỗi thất vọng xưa cũ nhất ở Hakodate, và rồi ai cũng sẽ gặp phải nó — đỉnh núi nhô ra trên mặt biển và tự tạo nên thời tiết của riêng mình. Nếu trong dự báo của bạn có một đêm trời quang ở đâu đó, hãy để dành chuyến leo núi cho đêm ấy thay vì dùng buổi tối đẹp duy nhất của mình cho một đêm xám xịt. Còn nếu dù sao bạn cũng bị sương mù che mất, thì bạn đang chia sẻ trải nghiệm ấy với bao thế hệ lữ khách, cả người Nhật lẫn người nước ngoài, những người đã đi xuống và chỉ khẽ nhún vai. Thị trấn này vẫn đẹp y như vậy khi ở ngang mực nước biển.

Cáp treo đóng cửa. Mỗi năm một lần, thường là vài tuần mùa thu, cáp treo đóng cửa để bảo trì, và nó cũng có thể tạm ngừng khi gió mạnh. Khung cảnh vẫn còn cách để tới được: những chuyến xe buýt lên núi vẫn tiếp tục chạy trong thời gian bảo trì. Nếu bạn trông cậy vào xe buýt, hãy lên xe ngay tại Ga Hakodate dưới chân chứ đừng đợi ở lưng chừng, vì xe có thể đã đầy trước khi tới những điểm dừng giữa núi.

Bạn xuống ở Shin-Hakodate-Hokuto mà chẳng thấy thị trấn đâu. Bạn không bị lạc đâu. Ga tàu cao tốc được đặt cách thành phố mười tám ki-lô-mét một cách có chủ đích; chuyến Hakodate Liner ở sân ga nối tiếp sẽ đưa bạn đi nốt phần đường còn lại trong khoảng hai mươi phút. Gần như mọi du khách lần đầu đều phải sững người ngạc nhiên trước điều này — đó là cách bố trí của đường sắt, chứ không phải lỗi của bạn.

Khu chợ buổi sáng cứ như một cái bẫy du lịch. Nó trông đúng là như thế thật — đám đông, biển hiệu tiếng Anh, người bán vẫy gọi bạn vào. Nhưng hãy bước qua những quầy ồn ào nhất và món ăn sẽ là thứ thật sự, thường với giá dễ chịu hơn cả các quầy hải sản ở quê nhà bạn. Bạn không cần phải mua cả một con cua để thuộc về nơi này; một tô tự chọn khiêm tốn, ăn khi đứng giữa cái lạnh, mới chính là điều đích thực.

Những con dốc làm bạn thấm mệt. Motomachi quả thực dốc, và việc leo lên chính là một phần lý do vì sao những khung cảnh ở đây lại đẹp đến vậy. Hãy đi tàu điện đến Suehirocho hoặc Jujigai để xuất phát từ chỗ cao hơn, nghỉ chân trên những băng ghế của nhà thờ, và hãy nhớ rằng chẳng có phần thưởng nào cho việc vội vã cả. Những con dốc được dựng nên cho người đi bộ về nhà, chứ không phải để chạy đua.

Goryokaku trông cứ như một công viên phẳng. Nhìn từ mặt đất thì nó vốn là như vậy. Ngôi sao chỉ hiện ra khi nhìn từ trên cao — chính là toàn bộ ý nghĩa của ngọn tháp bên cạnh. Nếu thời tiết xấu và bạn bỏ qua ngọn tháp, bạn đã ngắm một công viên dễ chịu nhưng lại bỏ lỡ chính cái điều làm nên Goryokaku; vào một ngày trời quang, ¥1,200 để lên tháp chính là cả trải nghiệm.

Đang là mùa đông và một nửa Motomachi dường như đóng cửa. Mùa vắng vẻ hơn của Hakodate quả thực làm ngọn đồi này lặng đi — một số nhà thờ ngừng cho xem bên trong, và các cửa hàng nhỏ mở cửa giờ giấc ngắn ngủi. Hãy xây dựng ngày mùa đông của bạn quanh những gì vẫn mở cửa (khu chợ vào buổi sáng, ngọn tháp, và cảnh đêm khi đã mặc ấm áp) và hãy xem những con phố tĩnh lặng phủ tuyết như một vẻ đẹp của riêng chúng, chứ không phải một nỗi hụt hẫng.


Sources:

Image credits: Night view from Mount Hakodate by MaedaAkihiko (CC BY-SA 4.0); Hachiman-zaka slope and the Hakodate Orthodox Church by 663highland (CC BY 2.5); aerial view of Goryokaku by MIKI Yoshihito (CC BY 2.0) — all via Wikimedia Commons.

Bạn đã đến đây chưa? Chia sẻ ảnh của bạn.

Ảnh của bạn có thể xuất hiện trong hướng dẫn này, kèm tên và liên kết hồ sơ của bạn.

Gửi ảnh

Bài viết liên quan