Skip to content
WMJS
Senso-ji — Vì sao ngôi chùa cổ nhất Tokyo chưa bao giờ được dựng nên để yên tĩnh
Hướng dẫn điểm đến tokyo

Senso-ji — Vì sao ngôi chùa cổ nhất Tokyo chưa bao giờ được dựng nên để yên tĩnh

Senso-ji Temple

Ý nghĩa

Vào sáng sớm ngày 18 tháng 3 năm 628, hai anh em ngư dân — Hinokuma Hamanari và Hinokuma Takenari — kéo lưới lên từ sông Sumida và thấy một pho tượng nhỏ mắc trong đó. Họ không nhận ra đó là gì. Một bậc cao niên trong làng tên Haji no Nakatomo thì nhận ra: đó là Sho-Kannon (Thánh Quan Âm), vị Bồ Tát của lòng từ bi. Ông đã biến chính ngôi nhà của mình thành nơi thờ pho tượng và dành trọn phần đời còn lại để phụng sự. Năm 645, một nhà sư vân du tên Shokai dựng một điện Quan Âm đúng nghĩa, và theo lời báo mộng, ông niêm phong pho tượng lại như một hibutsu — một vị Phật ẩn. Kể từ đó, pho tượng chưa từng được trưng bày cho bất kỳ ai. Ngay cả vị trụ trì cũng không nhìn vào.

Senso-ji bắt đầu như thế. Không phải từ một vị hoàng đế hay một lãnh chúa, mà từ hai con người làm lụng bên dòng sông và một người dân làng hiểu rõ điều mình đang nâng trên tay.

Khởi nguồn ấy đã quyết định tất cả về nơi này. Senso-ji chưa bao giờ trở thành ngôi chùa của giới quyền lực. Nó trở thành ngôi chùa của những con người sống quanh nó — người bán cá, thợ mộc, diễn viên, những kẻ ham đỏ đen, những người mẹ dắt con bước lên bậc thềm. Các điện thờ ở đây đã cháy rụi rồi được dựng lại nhiều lần trong suốt mười bốn thế kỷ, và chính sử liệu của chùa ghi rằng việc trùng tu được chi trả bằng những khoản quyên góp của người dân thường — điều ấy chỉ càng làm sâu đậm thêm mối gắn bó giữa ngôi chùa và người dân phố thị. Đến thời Edo, khuôn viên chùa đã phát triển thành một trong những khu vui chơi lớn nhất thành phố: một nơi người ta đến để cầu nguyện, để thư giãn và để giải trí, tất cả cùng một lúc.

Vậy nên nếu ấn tượng đầu tiên của bạn về Senso-ji là sự ồn ào — một bức tường những sạp quà lưu niệm, mùi bánh gạo nướng, ba mươi triệu lượt khách mỗi năm chen chúc tiến về phía cổng — thì bạn không hề lạc vào một thánh địa bị du lịch làm hư hại đâu. Bạn vừa đặt chân đến đúng những gì ngôi chùa này đã là suốt bốn trăm năm qua. Đám đông không cản đường lời cầu nguyện. Ở Asakusa, đám đông chính là một phần của lời cầu nguyện.

Bạn sẽ trải nghiệm gì khi đến đây

Bước 1: Cổng Sấm — Nơi Asakusa tự giới thiệu mình

Bạn sẽ nhận ra nó trước cả khi đọc tên. Một chiếc đèn lồng đỏ cao gần bốn mét treo ngay chính giữa cổng: cao 3,9 mét, rộng 3,3 mét, và nặng khoảng 700 ki-lô-gam giấy, tre và sơn mài. Trên phần đế của nó, bằng những nét chữ đen, là dòng Kaminarimon — Cổng Sấm. Hai vị thần hộ pháp đứng trong các hốc ở hai bên: Fujin (thần Gió) bên phải, và Raijin (thần Sấm) bên trái. Họ đã canh giữ lối vào này, dưới hình thức này hay hình thức khác, kể từ khi cổng được dựng lên lần đầu vào năm 942.

Chiếc đèn lồng bạn đang đứng bên dưới mới hơn vẻ ngoài của nó. Cổng cháy năm 1865 và biến mất suốt chín mươi lăm năm. Nó được dựng lại vào năm 1960 bằng khoản quyên góp cá nhân của Matsushita Konosuke — người sáng lập công ty mà nay mang tên Panasonic — người đã trao tặng nó để tạ ơn sau khi những lời cầu nguyện ở đây được tiếp nối bởi sự thuyên giảm của một căn bệnh kéo dài. Chiếc đèn lồng hiện tại là chiếc thứ sáu, được treo lên vào mùa xuân năm 2020. Cứ khoảng mười năm một lần, nó lại được hạ xuống và làm mới. Cũng như chính ngôi chùa, vật được chụp ảnh nhiều nhất Asakusa là thứ mà người ta luôn quyết định làm mới lại.

Nhiều du khách dừng lại nơi đây và khẽ cúi đầu trước khi bước qua cổng. Đó là kiểu cử chỉ dễ bị bỏ qua nhưng người Nhật hiếm khi không để ý đến — một cách lặng lẽ để nói rằng bạn hiểu con đường phía trước cũng là một lối dẫn đến một nơi chốn nào đó.

Bước 2: Nakamise — Nơi buôn bán gặp gỡ cầu nguyện

Phố mua sắm Nakamise dẫn từ Kaminarimon hướng về cổng trong của chùa Senso-ji
Phố mua sắm Nakamise dẫn từ Kaminarimon hướng về cổng trong của chùa Senso-ji

Bước qua cổng, bạn sẽ đứng trên Nakamise, một phố mua sắm dài chừng 250 mét chạy thẳng đến cổng trong của chùa. Có tám mươi bảy gian hàng, năm mươi hai gian ở phía đông và ba mươi lăm gian ở phía tây, và nhiều trong số đó đã được cùng những gia đình ấy gìn giữ qua bao thế hệ. Đây là một trong những phố mua sắm cổ nhất Nhật Bản. Các sạp hàng đã đứng dọc lối vào này từ khoảng năm 1685, khi ngôi chùa trao cho người dân quanh vùng quyền buôn bán tại đây, đổi lại họ giúp giữ gìn khuôn viên sạch sẽ.

Đây là phần của chuyến viếng thăm âm thầm khiến những lữ khách giàu suy tư băn khoăn. Bạn đến để chiêm ngưỡng một ngôi chùa một nghìn ba trăm năm tuổi, vậy mà con đường dẫn tới nó lại nối tiếp nhau những bánh gạo, quạt giấy, móc treo điện thoại và kem tươi. Nó có thể khiến ta cảm thấy điều thiêng liêng đã bị cửa hàng quà lưu niệm lấn át.

Hãy nhìn những gì du khách người Nhật làm, và một bức tranh khác hiện ra. Họ mua một túi bánh ningyo-yaki (bánh nướng hình thù xinh xắn) còn ấm. Họ thử mặc yukata (áo kimono mùa hè). Họ cười nói, họ chụp ảnh, họ vừa đi vừa ăn — rồi, vài chục mét sau, họ lặng đi, thả một đồng xu vào hòm công đức, và chắp hai bàn tay lại. Dường như không ai cảm thấy mình đang làm hai việc mâu thuẫn nhau cả. Bởi ở đây, chưa bao giờ có sự mâu thuẫn đó. Món quà vặt và lời cầu nguyện đã cùng chia sẻ con đường này suốt ba trăm năm. Senso-ji là nơi đã quyết định rằng bạn không cần phải bỏ lại con người bình thường, đói bụng, hân hoan của mình ở ngoài cổng mới được phép đứng trước Quan Âm.

Bước 3: Chính điện — Cúi mình trước điều bạn không thể thấy

Qua Hozomon, cổng trong — được dựng lại vào năm 1964, treo đôi dép rơm khổng lồ cao bốn mét rưỡi và nặng nửa tấn — Chính điện mở ra trước mặt bạn. Chính điện hiện tại được hoàn thành vào năm 1958, vươn lên từ đống tro tàn của trận ném bom thiêu hủy ngôi điện cũ trong đêm 10 tháng 3 năm 1945. Trước khi bước lên các bậc thềm, bạn sẽ gặp một chiếc đỉnh đồng lớn với làn khói cuộn lên.

Đó là jokoro (lư hương), và nó đi cùng một tập tục dịu dàng, tùy ý: người ta dùng hai bàn tay khoát làn khói về phía mình rồi xoa lên bộ phận cơ thể mà họ mong giữ được khỏe mạnh — một bờ vai cứng mỏi, một cái đầu nhức nhối, một đầu gối đau. Sẽ không ai phiền lòng nếu bạn cùng tham gia, và cũng không ai phiền lòng nếu bạn chỉ đứng nhìn.

Ngay tại chính điện, nghi thức đơn giản hơn bạn tưởng. Đặt một đồng xu vào hòm công đức mà đừng ném, chắp hai lòng bàn tay lại một cách nhẹ nhàng, cúi đầu, khấn nguyện, rồi cúi đầu lần nữa. Có một điều đáng nhớ: đây là một ngôi chùa Phật giáo, nên bạn không vỗ tay — vỗ tay là dành cho đền thờ Thần đạo. Nếu bạn muốn hiểu trọn vẹn hơn những điều người Nhật lặng lẽ để ý khi du khách cầu nguyện ở chùa và đền, chúng tôi có một bài riêng nói về điều đó.

Điều bạn đang cúi mình hướng về chính là vị Quan Âm ẩn — đúng pho tượng mà hai ngư dân đã tìm thấy, được niêm phong từ năm 645. Bạn không thể nhìn thấy nó. Gần như chưa từng có ai nhìn thấy. Lòng tôn kính ở đây chưa bao giờ là về việc ngắm nhìn một thánh vật; nó là về việc đối diện với một sự hiện diện mà bạn đón nhận bằng niềm tin.

Đây cũng là nơi bạn có thể gặp truyền thống được bàn tán nhiều nhất của Senso-ji. Hãy rút một quẻ omikuji (xăm giấy bói vận) từ những ngăn kéo gần chính điện, và rất có khả năng nó sẽ ghi kyo (hung): vận xui. Senso-ji nổi tiếng khắp Nhật Bản vì phát ra quẻ kyo thường xuyên hơn nhiều so với các chùa khác, và đôi khi du khách rút trúng nó rồi lặng lẽ hoảng hốt, đinh ninh rằng mình đã rước xui cho cả chuyến đi. Câu trả lời của chính ngôi chùa thật an lòng: đây đơn giản chỉ là bộ quẻ cổ chưa hề thay đổi, đúng như cách nó vẫn luôn được rút — và kyo không phải là một bản án. Tập tục là gấp tờ xăm lại, buộc nó vào giá đỡ được bố trí sẵn, và để vận xui lại phía sau lưng bạn; với lòng kiên nhẫn và một trái tim chân thành, ngôi chùa nói rằng, nó sẽ chuyển dần sang điều lành. Nói cách khác, quẻ xui nhất ở Asakusa lại đi kèm hướng dẫn cách buông bỏ nó.

Bước 4: Tháp và ngôi đền ngay bên cạnh

Tháp năm tầng của Senso-ji vươn cao trên khuôn viên chùa ở Asakusa
Tháp năm tầng của Senso-ji vươn cao trên khuôn viên chùa ở Asakusa

Bên trái Chính điện vươn lên ngọn tháp năm tầng, cao chừng năm mươi ba mét, được dựng lại vào năm 1973. Tầng trên cùng của tháp lưu giữ xá lợi của Đức Phật, do một ngôi chùa ở Sri Lanka trao tặng cho Senso-ji vào năm 1966. Cũng như hầu hết mọi thứ ở đây, nó là một công trình tái dựng hiện đại của một điều cổ xưa — được dựng lần đầu vào năm 942, mất đi trong chiến tranh, rồi lại được dựng lên.

Đi về phía đông Chính điện, bạn sẽ bước qua — mà không có tấm biển nào báo cho bạn biết — từ một ngôi chùa Phật giáo sang một ngôi đền Thần đạo. Đây là Asakusa Jinja (đền Asakusa), được người dân trìu mến gọi là Sanja-sama, "đền của ba vị." Ba vị mà đền tôn thờ chính là hai ngư dân và bậc cao niên trong câu chuyện khởi nguồn — những người đã kéo Quan Âm lên từ dòng sông và nhận ra ngài. Nhiều thế kỷ trước, tín ngưỡng Nhật Bản không thấy cần phải tách riêng các vị thần và các vị Phật vào những công trình khác nhau, và Senso-ji là một trong những nơi rõ nét nhất còn lại để ta thấy điều đó: những người đã sáng lập một ngôi chùa Phật giáo được thờ phụng như những vị kami (thần linh Thần đạo), chỉ cách chính điện vài bước chân.

Nghi thức thay đổi khi bạn bước sang. Ở ngôi đền, hình thức là hai lần cúi, hai lần vỗ tay, một lần cúi — những cái vỗ tay mà bạn đã kìm lại ở ngôi chùa thì giờ đây là đúng lúc. Mỗi tháng Năm, vào cuối tuần gắn với ngày thứ Bảy thứ ba, góc bình yên này bùng nổ thành Sanja Matsuri (lễ hội Sanja), một trong những lễ hội cuồng nhiệt nhất Tokyo, khi khoảng 1,8 triệu người lấp đầy những con ngõ này suốt ba ngày để rước ba vị khai sáng đi qua chính những con phố mà họ từng đánh cá và rảo bước.

Bước 5: Đi ngược trở ra qua cổng

Nếu bạn đến vào đúng giờ, bạn sẽ gặp một Senso-ji hoàn toàn khác. Khuôn viên chùa không bao giờ đóng cửa. Cánh cửa Chính điện mở từ 6:00 sáng đến 5:00 chiều — muộn hơn nửa tiếng từ tháng Mười đến tháng Ba — nhưng những chiếc cổng, ngọn tháp và con đường dài dẫn vào thì thuộc về bất kỳ ai, vào bất kỳ giờ nào, miễn phí.

Hãy đến lúc bảy giờ sáng, trước khi những cánh cửa cuốn của Nakamise được kéo lên, và chiếc cổng lớn sẽ đứng đó gần như vắng tanh, chiếc đèn lồng rạng lên trên một con phố đã quét sạch và lặng im. Hãy đến sau khi trời tối, khi các cửa hàng đã đóng, và những tòa nhà sáng đèn nổi bật giữa màn đêm trong khi một số ít người thong dong dạo bước. Đây là Asakusa mà những chuyến xe buýt du lịch bỏ lỡ — một Asakusa mà, trong vài phút, mang lại cảm giác như nó hẳn đã từng mang lại cho những con người dạo bước nơi đây một nghìn năm trước khi có đám đông.

Rồi thành phố lại trở về: những chuyến tàu, làn khói quà vặt, những gia đình ngồi trên bậc thềm. Hai ngư dân vẫn còn ở đây, mỗi mùa xuân lại được rước qua chính những con phố ấy. Đám đông chen về phía cổng, như đã thế suốt một nghìn bốn trăm năm. Trong một buổi chiều, bạn đã là thêm một con người nữa trong một hàng dài rất dài những con người bình thường đã đến ngôi chùa này để cầu xin một điều gì đó, và để thấy vui vì mình đã đến.

Những điều nên biết

Cách đến nơi: Ga Asakusa có bốn tuyến phục vụ — tuyến Tokyo Metro Ginza, tuyến Toei Asakusa (dùng Lối ra A4), tuyến Tobu Skytree, và tuyến Tsukuba Express — và ngôi chùa cách bất kỳ tuyến nào trong số đó chừng 5 phút đi bộ. Trên tuyến Ginza, Lối ra 1 là gần Kaminarimon nhất. Hãy tính khoảng 50 phút đi tàu từ Sân bay Haneda và chừng một tiếng rưỡi từ Narita. Chùa không có chỗ đỗ xe; để có cái nhìn tổng quan về tàu và các loại vé thông hành, hãy xem cách đi lại quanh Nhật Bản.

Giờ mở cửa và chi phí: Khuôn viên mở cửa 24 giờ và vào cửa hoàn toàn miễn phí. Chính điện mở cửa 6:00–17:00 (6:30–17:00 từ tháng Mười đến tháng Ba). Các gian hàng Nakamise thường mở vào khoảng 9:00 và đóng cùng với chùa vào quãng 17:00.

Thời gian cần thiết: Lộ trình cốt lõi — cổng, Nakamise, Chính điện, tháp — mất khoảng một tiếng. Thêm lư hương, một quẻ omikuji, đền Asakusa, và một hai món quà vặt thì nó trở thành một khoảng 1,5 đến 2,5 tiếng thư thả. Những con phố xung quanh và bờ sông Sumida dễ dàng lấp đầy nửa ngày.

Nên đến khi nào: Sáng sớm (trước khoảng 9:00, khi Nakamise mở cửa) và buổi tối (sau khi các cửa hàng đóng cửa, khi các tòa nhà sáng đèn) là một Senso-ji yên ả, đẹp cho ảnh. Đám đông đông đúc nhất rơi vào khoảng từ 11:00 đến 15:00. Mưa cũng làm vợi bớt đám đông — và một lối vào ướt mưa, lung linh ánh đèn lồng có vẻ đẹp lặng lẽ riêng của nó.

Chụp ảnh: Những chiếc cổng, đèn lồng, ngọn tháp và con phố là của bạn để tự do chụp. Một lằn ranh dịu dàng duy nhất là về con người: cố gắng đừng đưa vào khung hình một ai đó đang giữa lúc cầu nguyện ở hòm công đức, và đừng chụp ảnh nội điện. Nửa giây để ý đến những du khách khác chính là kiểu phép lịch sự nhỏ mà người dân địa phương sẽ nhận ra.

Chùa và đền, nằm cạnh nhau: Hãy nhớ rằng Senso-ji (ngôi chùa, với hương khói và chính điện) và đền Asakusa (cách vài bước về phía đông, với cổng torii) là hai nơi thờ tự khác nhau. Chắp tay và lặng im ở chùa; hai lần cúi, hai lần vỗ tay, một lần cúi ở đền.

Last verified: 2026-05

Official website: senso-ji.jp/english

Nếu mọi chuyện không như dự tính

Quá đông đến mức không tưởng. Hãy quay lại vào những thời điểm đầu hoặc cuối ngày. Đến 7:00 sáng, khuôn viên gần như vắng tanh, và sau khi các cửa hàng đóng cửa vào ban đêm, chiếc cổng và ngọn tháp sáng đèn gần như chỉ riêng của bạn. Khuôn viên không bao giờ đóng cửa, nên luôn có một giờ nào đó yên tĩnh hơn.

Bạn rút trúng quẻ "kyo" (vận xui) khi xin omikuji. Đừng lo — đây chính là ngôi chùa mà Senso-ji nổi tiếng vì điều đó, và kyo ở đây là truyền thống, không phải lời nguyền. Gấp tờ xăm lại, buộc nó vào giá đỡ gần các ngăn kéo, và để vận xui lại phía sau. Lời dạy của chính ngôi chùa là nó sẽ chuyển dần sang điều lành nếu ta kiên nhẫn. Rút một lần là đủ rồi; không cần phải cố rút lại để mong được quẻ tốt hơn.

Bạn không chắc nên cầu nguyện thế nào, hoặc lỡ vỗ tay. Không ai phán xét bạn đâu. Một đồng xu đặt nhẹ nhàng, hai bàn tay chắp lại, một cái cúi đầu khẽ khàng — chừng đó là đủ ở ngôi chùa, còn vỗ tay (vốn dành cho ngôi đền ngay bên cạnh) là một sự nhầm lẫn rất phổ biến và rất dễ được thông cảm. Sự chân thành quan trọng hơn việc làm đúng hoàn hảo từng nghi thức. Để biết thêm, chúng tôi có một bài riêng về nghi thức ở chùa và đền.

Phố mua sắm có cảm giác quá thương mại. Đó là một trong những phố mua sắm cổ nhất cả nước, và truyền thống quà vặt cùng đồ lưu niệm là một phần của hành hương nơi đây, chứ không phải sự phản bội nó. Những món ngọt tươi, làm ngay tại chỗ — ningyo-yaki, age-manju (bánh nhân đậu chiên), bánh gạo — mới là những thứ thực sự đáng mua. Nếu mua sắm không phải sở thích của bạn, đi thẳng qua cũng hoàn toàn ổn; đến sớm sẽ giúp con phố dễ di chuyển hơn nhiều.

Bạn muốn được nhìn thấy pho tượng Quan Âm trứ danh. Bạn không thể — và cũng chẳng ai có thể. Tôn tượng chính đã là một vị Phật ẩn kể từ năm 645, được niêm phong khỏi tầm mắt ngay cả với các vị sư. Điều bạn cúi mình hướng về là một sự hiện diện được nâng giữ bằng niềm tin, và đó mới là điểm cốt lõi cổ xưa và sâu sắc hơn của nơi này. Một pho tượng thay thế chỉ được trưng bày một lần duy nhất mỗi năm, vào ngày 13 tháng 12.

Bạn đến vào ban đêm và chính điện đã đóng cửa. Cánh cửa Chính điện đóng lúc 17:00, nhưng khuôn viên, chiếc cổng, ngọn tháp và con đường dẫn vào vẫn mở và sáng đèn. Một chuyến viếng thăm ban đêm đồng nghĩa với những khoảng sân yên tĩnh và những bức ảnh không vướng bóng người — bạn chỉ cần chiêm ngưỡng chính điện từ bên ngoài và vẫn có thể buộc một quẻ omikuji. Nhiều người sẽ bảo rằng đó là phiên bản đẹp nhất của Asakusa.


Sources:

Bạn đã đến đây chưa? Chia sẻ ảnh của bạn.

Ảnh của bạn có thể xuất hiện trong hướng dẫn này, kèm tên và liên kết hồ sơ của bạn.

Gửi ảnh

Bài viết liên quan

Thêm cẩm nang ở Vùng Kanto