Nikko Toshogu — Vì sao cả một đất nước phủ vàng lên khu rừng để tôn vinh một con người
Nikko Toshogu
Ý nghĩa
Phần lớn đền thần (jinja) ở Nhật được dựng nên để giữ sự tĩnh lặng. Gỗ bách mộc mạc, gỗ trần để mưa nắng làm bạc màu, một sự chừng mực có chủ ý xem giản dị là một cách bày tỏ lòng kính trọng. Nikko Toshogu lại hoàn toàn ngược lại — đắm trong lá vàng và sơn mài, với những hình chạm khắc len vào gần như từng bề mặt, bừng sáng giữa một khu rừng núi sẫm tối. Phản ứng đầu tiên của nhiều du khách là nó trông chẳng giống Nhật chút nào.
Trông như vậy là có lý do. Đây không phải một ngôi đền bình thường. Đây là lăng mộ của một con người đã được hóa thành thần.
Tokugawa Ieyasu là vị tướng quân cuối cùng chấm dứt thời nội chiến của Nhật Bản và lập nên một nền hòa bình kéo dài hơn 250 năm. Khi ông qua đời năm 1616, ban đầu ông được an táng lặng lẽ trên một ngọn đồi ở phương nam xa xôi. Một năm sau, năm 1617, di hài của ông được rước lên phương bắc tới Nikko, và triều đình ban cho ông một danh hiệu mới để được thờ phụng — Tosho Daigongen (Đông Chiếu Đại Quyền Hiện), "Đấng Hóa Thân Vĩ Đại Soi Sáng Phương Đông." Một con người đã trở thành vị thần hộ mệnh.
Ngôi đền đầu tiên dành cho ông khá khiêm tốn. Người cháu nội của ông, vị tướng quân đời thứ ba Iemitsu, người hết mực tôn kính ông, thấy điều đó không thể chấp nhận được. Năm 1636, Iemitsu cho phá bỏ ngôi đền cũ và dựng lại — chỉ trong một năm năm tháng, với phí tổn kinh hoàng — thành sự bùng nổ của sắc màu và chạm khắc còn đứng đó tới hôm nay. Vậy nên sự xa hoa ấy không phải để phô trương. Mỗi xà gỗ dát vàng là cùng một câu nói được lặp lại hàng ngàn lần: đây là nơi yên nghỉ của con người đã mang lại cho chúng ta hòa bình, và chỉ những gì tinh xảo nhất đất nước có thể làm ra mới xứng đáng.
Chỉ một sự thật ấy thôi đã thay đổi cách bạn nhìn mọi thứ ở đây. Bạn không đang ngắm một ngôi đền lỡ sa đà vào trang trí. Bạn đang đứng trước vinh dự cao quý nhất mà một đất nước biết cách dâng tặng — cho một con người mà họ đã quyết định giữ lại, mãi mãi, như một vị thần.
Những gì diễn ra khi bạn ở đó
Bước 1: Con đường tuyết tùng
Bạn không "tới" Nikko Toshogu. Bạn bước qua một ngưỡng cửa để vào trong nó. Lối vào bắt đầu từ Shinkyo (Thần Kiều), cây cầu son đỏ vắt qua một dòng sông xanh chảy xiết. Trong phần lớn lịch sử của mình, người dân thường không được phép đặt chân lên — ở dạng hiện nay từ năm 1636, cầu chỉ dành riêng cho tướng quân và sứ giả của thiên hoàng, một ngưỡng cửa giữa thế giới đời thường và một cõi thiêng liêng.
Qua khỏi cầu, con đường leo dần lên giữa rừng tuyết tùng. Đây không phải những cây bình thường. Hàng cây này được trồng từ khoảng năm 1625 bởi một gia thần của tướng quân và về sau được hiến tặng cho đền, và khoảng 12.500 cây tuyết tùng ấy vẫn còn đứng đó — con đường rợp bóng cây dài nhất thế giới, được bảo vệ như một Di tích Thiên nhiên Đặc biệt. Ánh sáng nhạt đi và ngả xanh. Không khí mát lại. Bạn cứ leo lên, và khu rừng làm cái việc xoa dịu bạn lặng yên trước cả khi bạn chạm tới sắc vàng.
Biết trước mình đang bước vào đâu sẽ giúp ích. Cái mà người ta gọi là "Nikko Toshogu" thật ra chỉ là một góc của một quần thể thiêng liêng lớn hơn: một quần thể Di sản Thế giới gồm 103 công trình được ghi danh năm 1999, gồm hai đền thần và một ngôi chùa — Toshogu, đền Futarasan và chùa Rinnoji — vốn đã đan quyện cùng nhau lớn lên suốt mười hai thế kỷ trước khi chính quyền chính thức tách chúng ra vào năm 1871. Chúng nằm cạnh nhau trên cùng một sườn núi đầy cây, mỗi nơi giữ riêng cổng và vé của mình. (Điều mà du khách Nhật lặng lẽ làm khi đi qua mỗi chiếc cổng thì giống hệt nhau ở cả ba nơi.)
Bước 2: Ba con khỉ

Gần lối vào khuôn viên có một công trình trông như lạc chỗ giữa nơi này: Shinkyusha (Thần Cứu Xá), chuồng ngựa thiêng, để mộc bằng gỗ không sơn trong khi mọi thứ xung quanh đều lấp lánh. Đó là chuồng cho con ngựa thiêng của đền, và theo truyền thống xưa khỉ là loài bảo vệ ngựa — nên mái hiên của nó được chạm khắc những con khỉ. Có tám tấm khắc, và cùng nhau, theo lời đền giải thích, chúng kể lại hành trình một đời người.
Một trong tám tấm khắc ấy đã trở thành một trong những hình ảnh được nhận ra nhiều nhất trên trái đất: ba con khỉ con, một con bịt mắt, một con bịt miệng, một con bịt tai. Không nhìn điều xấu, không nói điều xấu, không nghe điều xấu. Phần lớn du khách chụp riêng tấm khắc này rồi đi tiếp, xem nó như một câu đùa duyên dáng tự thân nó. Nhưng đó chỉ là cảnh thứ hai trong một câu chuyện. Những con khỉ ở đây là trẻ con. Các tấm khắc trước và sau chúng tiếp tục dõi theo cuộc đời ấy đi tới — bước vào tự lập, gian truân, tình yêu, và một thế hệ mới lại bắt đầu vòng quay từ đầu.
Đền cẩn thận không nói thẳng cho bạn biết ba con khỉ ngụ ý điều gì. Câu nói ấy có từ lâu trước cả hình khắc này, ngược dòng về tới những lời dạy của Khổng Tử, và bao thế kỷ qua người ta đã hiểu nó theo nhiều cách. Vậy nên thay vì kết luận thay bạn, hãy nhìn vị trí của những con khỉ trong câu chuyện — ngay ở khởi đầu của một đời người — và tự mình quyết định một đứa trẻ nên được che chở khỏi việc nhìn, nói và nghe những gì. Còn một điều nữa đáng biết: mizaru, iwazaru, kikazaru (kiến viên, ngôn viên, văn viên) vẫn là một thành ngữ sống động trong tiếng Nhật đời thường. Khi một du khách Nhật mỉm cười trước hình khắc này, không chỉ vì nó đáng yêu đâu. Đó là chút bất ngờ nho nhỏ khi gặp lại một câu nói họ đã dùng cả đời, được chạm khắc lên một bức tường bốn trăm năm tuổi.
Bước 3: Chiếc cổng bạn không sao rời mắt

Rồi bạn tới Yomeimon (Dương Minh Môn), và trong khoảnh khắc bạn hiểu trọn cả ngôi đền.
Đó chỉ là một chiếc cổng, và nó được phủ kín 508 hình chạm khắc — các bậc hiền nhân và trẻ con, rồng và sư tử, hoa và mây, tô màu trắng và vàng, nhồi chặt vào từng bề mặt còn trống. Nó có một biệt danh nói lên tất cả ý đồ đằng sau: Higurashi-no-mon (Nhật Mộ Môn), "chiếc cổng hoàng hôn," vì bạn có thể đứng ngắm nó cho tới khi ngày tàn mà vẫn chưa nhìn hết. Đó không phải tình cờ. Nó được dựng nên để giữ chân bạn ở đó.
Đây chính là cốt lõi làm nên sự khác biệt của Nikko. Một chiếc cổng như thế đương nhiên là một sự phô bày quyền lực — minh chứng cho những gì nhà Tokugawa có thể sai khiến. Nhưng nó cũng, một cách rõ ràng, là một món quà tặng cho bất kỳ ai đứng trước nó. Những hình khắc không hề trang nghiêm cứng nhắc. Có mèo và tre trúc, trẻ con đang chơi đùa, những câu đùa nho nhỏ được những người thợ thủ công khéo léo cài vào, những người biết rằng người ta sẽ tới và nhìn thật gần suốt hàng trăm năm. Quyền uy và niềm vui, được dựng nên trong cùng một chiếc cổng.
Và rồi có một cây cột không khớp với những cột khác. Trong mười hai chiếc cột chống đỡ chiếc cổng, có đúng một cột mang hoa văn trang trí được chạm ngược. Người ta nói điều này được làm có chủ ý. Theo lối nghĩ xưa, một công trình bắt đầu hư hoại ngay từ chính khoảnh khắc nó hoàn thành — nên những người thợ cố tình để lại một khiếm khuyết nhỏ, có dụng ý, để chiếc cổng không bao giờ thật sự trọn vẹn, và do đó không bao giờ phải bắt đầu suy tàn. Câu chuyện ấy có đúng theo nghĩa đen hay được dệt nên về sau, không ai chứng minh được trọn vẹn. Nhưng nó cho bạn biết nơi này nghĩ thế nào về sự hoàn hảo: rằng một thứ được cố ý để lại còn dang dở là một thứ vẫn còn đang sống.
Bước 4: Chú mèo ngủ và con đường lặng lẽ leo lên
Náu mình trong những hình khắc phía trên một cổng phụ nhỏ, dễ đi lướt qua mà chẳng để ý, là bức tượng được yêu mến nhất ở Nikko — và cũng là một trong những bức nhỏ nhất. Nemuri-neko (Miên Miêu), chú mèo ngủ, không lớn hơn một bàn tay, nằm cuộn tròn lim dim trong một luống hoa mẫu đơn chạm khắc dưới nắng. Theo truyền thống, đây là tác phẩm của một nghệ nhân điêu khắc huyền thoại tên Hidari Jingoro, dù đền, đúng với phong cách của mình, chỉ nói rằng tác phẩm được cho là của ông.
Phần lớn mọi người ngạc nhiên vì nó nhỏ đến thế. Nhưng chú mèo đánh dấu một cánh cửa, và cánh cửa ấy mới là điều quan trọng. Đi qua bên dưới nó thì đám đông tan đi, vì phía bên kia là một con đường dài leo lên những bậc đá đã mòn xuyên qua rừng tuyết tùng để tới Okumiya (Áo Cung) — ngôi đền nội, và phần mộ thật sự của Ieyasu. Hầu như không có khách đi trong ngày nào lên tới đây. Sắc vàng giờ đã ở phía sau bạn. Chỉ còn rừng cây, đá, chiếc cổng đồng, và sức nặng tĩnh lặng của chính ngôi mộ. Cái cúi đầu khe khẽ người ta thường khẽ làm trước một ngưỡng cửa như thế này gần như không thấy được, và chẳng có ai đứng đó để dõi xem.
Trên đường đi xuống, gần như chắc chắn bạn sẽ đi ngang một góc nào đó của ngôi đền đang được quây giàn giáo. Nikko, ở một phần nào đó của mình, luôn trong tình trạng tu sửa. Chính chiếc cổng Yomeimon bạn vừa đứng trước đó vừa trải qua một đợt trùng tu kéo dài bốn năm, hoàn thành năm 2017, riêng đợt ấy đã dát lại khoảng 240.000 lá vàng. Thật dễ cảm thấy hụt hẫng khi thấy lưới che phủ một cảnh nổi tiếng — nhưng đây không phải suy tàn. Đây là điều ngược lại. Một nơi như thế tồn tại được chỉ vì mỗi thế hệ lại dựng lại nó, đúng như cách ngôi đền thiêng nhất Nhật Bản được tháo dỡ và dựng lại từ đầu cứ mỗi hai mươi năm để giữ nó mới mãi mãi. Giàn giáo ấy là 400 năm chăm chút, vẫn đang tiếp diễn, ngay lúc này. Bạn leo lên xuyên qua sự tĩnh lặng để vào sắc vàng rồi lại đi xuống trở về tĩnh lặng — và bạn mang theo một chút của cả hai khi băng qua cây cầu trở ra.
Những điều nên biết
Một quần thể, ba loại vé. Nguồn gây nhầm lẫn lớn nhất ở Nikko là nó không phải một nơi mà là hai đền thần và một ngôi chùa cùng chia nhau một sườn đồi, mỗi nơi có vé vào riêng. Toshogu (lăng mộ dát vàng phía trên) là nơi phần lớn người ta tìm đến. Ngay cạnh đó, chùa Rinnoji lưu giữ đại điện với ba pho tượng Phật khổng lồ dát vàng, và đi bộ thêm một đoạn ngắn là Taiyuin (Đại Du Viện) — lăng mộ của người cháu nội Iemitsu, được dựng cố ý bằng tông đen và vàng kiềm chế để không bao giờ làm lu mờ ông nội mình. Đền Futarasan tôn thờ những ngọn núi thiêng. Nếu bạn chỉ có nửa ngày, hãy xem Toshogu; nếu có nhiều thời gian hơn, Taiyuin yên tĩnh hơn lại là nơi những du khách quay lại nhiều lần yêu thích nhất.
Vé vào cửa (Toshogu): ¥1,600 cho người lớn và học sinh trung học phổ thông, ¥550 cho học sinh tiểu học và trung học cơ sở. Rinnoji và Futarasan thu phí riêng. Last verified: 2026-06.
Giờ mở cửa: Toshogu mở cửa hằng ngày từ 9:00, đóng cửa lúc 17:00 từ tháng Tư đến tháng Mười và lúc 16:00 từ tháng Mười Một đến tháng Ba. Lượt vào cuối cùng là 30 phút trước giờ đóng cửa. Last verified: 2026-06. Hãy xác nhận giờ mở cửa theo mùa trên trang chính thức trước khi dựa vào đó.
Cách đến từ Tokyo: Hai tuyến chính. Bằng Đường sắt Tobu, tàu tốc hành giới hạn SPACIA chạy từ Asakusa tới Tobu-Nikko trong khoảng 1 tiếng 50 phút (có phụ phí ghế đặt trước cộng thêm vào giá vé cơ bản). Bằng JR, đi tàu Shinkansen tuyến Tohoku tới Utsunomiya rồi chuyển sang tuyến JR Nikko — tổng cộng khoảng 1 tiếng 40 phút — hoặc đi tàu tốc hành giới hạn JR–Tobu Nikko-go chạy thẳng từ Shinjuku trong khoảng hai tiếng. Từ một trong hai nhà ga, khu vực đền cách đó 20–40 phút đi bộ leo dốc hoặc khoảng 13 phút bằng xe buýt World Heritage Tour. (Để có bức tranh tổng thể về tàu, vé thông hành và thẻ IC, xem cách di chuyển khắp Nhật Bản.)
Vé Nikko Pass: Tobu bán hai loại vé thông hành dành cho du khách nước ngoài. Vé World Heritage Area (2 ngày) bao gồm vé khứ hồi và xe buýt quanh khu vực đền; vé All Area (4 ngày) mở rộng tới những ngọn núi xa hơn — hồ Chuzenji, thác Kegon, các suối nước nóng. Cả hai đều không bao gồm phụ phí tàu tốc hành giới hạn hay vé vào cửa các đền. Giá có thể thay đổi, nên hãy kiểm tra bảng giá hiện hành trên trang chính thức của Tobu. Last verified: 2026-06.
Thời gian cần dành: Hãy dành nửa ngày cho riêng Toshogu, hoặc trọn một ngày — khoảng 4–5 tiếng đi bộ — để tham quan đầy đủ cả quần thể hai-đền-một-chùa cho đúng nghĩa.
Thời điểm tốt nhất để đến: Khuôn viên mở cửa lúc 9:00 và giờ đầu tiên là yên tĩnh nhất hẳn so với mọi lúc. Sườn đồi đông nhất vào các ngày cuối tuần mùa thu, bởi lá đỏ ở Nikko nổi tiếng khắp cả nước — nhưng thời điểm khá khó canh: lá đổi màu theo độ cao, nhuộm những ngọn núi cao quanh hồ Chuzenji từ giữa tháng Mười và chỉ chạm tới chính các ngôi đền vào đầu đến giữa tháng Mười Một. Để chọn mùa cho mình, xem thời điểm tốt nhất để đến Nhật Bản.
Chụp ảnh: Được phép trong toàn bộ khuôn viên. Tại chỗ Ba Con Khỉ và bên dưới Yomeimon, nơi ai cũng dừng lại, hãy bước sang một bên trước khi giơ máy lên để người phía sau có thể tiếp tục đi — một phép lịch sự nhỏ giúp một nơi đông đúc vẫn dễ chịu. (Thêm về cách đọc bầu không khí ở những điểm chụp ảnh nổi tiếng.)
Lên núi (Okunikko): Phía bên kia các ngôi đền là hồ Chuzenji, hồ tự nhiên cao nhất Nhật Bản ở độ cao 1.269 mét, và thác Kegon cao 97 mét, được tới bằng đường Irohazaka — con đường với 48 khúc cua tay áo. Đó là một chuyến đi đẹp, nhưng là một chuyến riêng: xe buýt lên núi bò chậm trong dòng xe đông nghẹt mùa thu cao điểm, và một ngày chóng đầy. Nếu các ngọn núi mới là mục tiêu của bạn, hãy tính ở lại qua đêm thay vì đuổi theo cả hai trong một ngày.
Trang web chính thức: toshogu.jp
Nếu mọi việc không như dự định
Có chỗ nào đó đang được quây giàn giáo. Gần như luôn có một phần nào đó của Nikko đang trùng tu, vì ngôi đền liên tục được làm mới chứ không để mặc cho cũ đi. Một cảnh nổi tiếng có thể bị lưới che, nhưng trải nghiệm — rừng tuyết tùng, chiếc cổng, các hình khắc, con đường leo lên mộ — vẫn nguyên vẹn. Bạn đang chứng kiến một ngôi đền 400 năm tuổi được giữ cho sống mãi.
Ba Con Khỉ và Chú Mèo Ngủ nhỏ hơn bạn tưởng. Gần như ai cũng ngạc nhiên, vì ảnh chụp che mất kích thước thật của chúng. Giá trị ở đây chưa bao giờ nằm ở kích cỡ. Chú mèo chỉ bằng một bàn tay gỗ; cái ý nghĩa mà bao thế kỷ qua người ta gửi vào nó mới là phần đi cùng năm tháng. Hãy nhìn thật gần thay vì kỳ vọng một thứ gì đó hoành tráng.
Bạn không chắc nên xem những phần nào, hay nên mua vé nào. Hãy nhớ đây là hai đền thần và một ngôi chùa, mỗi nơi bán vé riêng. Toshogu là nơi không thể bỏ qua. Nếu còn thời gian và sức lực, lăng mộ Taiyuin ngay bên cạnh yên tĩnh hơn và, với nhiều du khách quay lại, là nơi lay động nhất ở Nikko.
Trời đang mưa hoặc núi chìm trong sương mù. Thời tiết xấu làm hỏng cảnh hồ và thác, nhưng lại hợp với các ngôi đền một cách tuyệt đẹp — con đường tuyết tùng và những chiếc cổng dát vàng trong làn sương trôi chính là cách nhiều người nhớ về Nikko đẹp nhất. Bản thân ngôi đền vẫn xứng đáng cho chuyến đi ngay cả trong mưa.
Đám đông quá tải. Hãy tới ngay giờ mở cửa, 9:00, và tránh các ngày cuối tuần và ngày lễ mùa thu nếu có thể. Sự khác biệt rất rõ rệt — và con đường leo lên Okumiya, nơi phần lớn du khách bỏ qua, lại yên tĩnh ở hầu như bất kỳ giờ nào.
Chuyến lên hồ đã nuốt trọn cả ngày của bạn. Đường lên Okunikko bị giới hạn bởi lưu lượng xe buýt lên núi, đặc biệt vào mùa thu. Không có gì đáng ngại khi chia một chuyến đi Nikko thành một ngày cho các ngôi đền và một ngày khác cho núi non; cố làm cả hai trong một chuyến đi trong ngày vội vã mới là thứ khiến người ta kiệt sức.
Sources:
- Nikko Toshogu Shrine Official Website — Founding (1617), the deification of Ieyasu as Tosho Daigongen, the 1636 Kan'ei rebuild under Iemitsu, the 1645 grant of the "Toshogu" title
- Nikko Toshogu Official — Overview of the Shrine Buildings — The eight Shinkyusha monkey panels depicting a human life, the Yomeimon "more than 500 carvings" and "gate of dusk" name, the Sleeping Cat attributed to Hidari Jingoro and the path to the Okumiya, the 12,500-tree cedar avenue, National Treasure designations
- Nikko Toshogu Official — Admission & Hours — Seasonal opening hours and admission fees
- Cabinet Office, Government of Japan — Highlighting Japan: Nikko Toshogu — The 508 carvings of the Yomeimon, the 1999 World Heritage inscription, the 2013–2017 restoration and ~240,000 sheets of gold leaf
- UNESCO World Heritage Centre — Shrines and Temples of Nikko — 1999 inscription; 103 religious buildings across two shrines and one temple; 9 National Treasures and 94 Important Cultural Properties
- Agency for Cultural Affairs — Nikko Cedar Avenue (Cultural Heritage Online) — The cedar avenue planted by a shogunal retainer from the 1620s and donated to the shrine
- Rinnoji Temple Official — History — The priest Tenkai, the fusion of Shinto and Buddhism, and the 1871 separation into "two shrines and one temple"
- Rinnoji Temple Official — Taiyuin Mausoleum — Iemitsu's mausoleum, restrained gold-and-black so as not to rival the Toshogu
- Tobu Railway Official — Nikko Pass — The two visitor passes and their coverage; access from Asakusa by SPACIA
- JNTO — Nikko (National Parks of Japan) — Access by JR and Tobu, the Nikko-go through service, travel times
- Nikko City Tourism Association — Visit Nikko — Lake Chuzenji (1,269 m), Kegon Falls (97 m), the 48-curve Irohazaka, foliage timing by elevation
Image credits: Hero by DXR (CC BY-SA 4.0); thumbnail by Jpatokal (CC BY-SA 4.0); the Yomeimon carvings by Cristian O. Arone (CC BY-SA 3.0); the Three Monkeys by foooomio (CC BY 2.0) — all via Wikimedia Commons.
Bạn đã đến đây chưa? Chia sẻ ảnh của bạn.
Ảnh của bạn có thể xuất hiện trong hướng dẫn này, kèm tên và liên kết hồ sơ của bạn.
Gửi ảnhBài viết liên quan

Đến Đền và Chùa ở Nhật — Người Nhật Thực Sự Để Ý Điều Gì

Sức mạnh của một cái cúi đầu nhẹ: Tại sao chỉ một cái gật đầu cũng khiến người Nhật mỉm cười

Di chuyển ở Nhật Bản — Và những điều nhỏ bé giúp bạn nhận được cái gật đầu
Thêm cẩm nang ở Vùng Kanto
Akihabara — Nơi bạn được phép yêu điều mình yêu, một cách thật to và thật rõ
Hướng dẫn âm thanh về Akihabara, khu điện tử của Tokyo: cách khu phố được bố trí, nên làm gì, cách di chuyển, và vì sao đây là nơi bạn được tự do yêu thích điều mình yêu thích.
Akihabara (Electric Town)
Harajuku — Nơi bạn có thể mặc bất cứ thứ gì mà chẳng ai ngoái đầu nhìn
Cẩm nang Harajuku: Takeshita Street, bánh crepe, văn hóa kawaii, Cat Street và Omotesando — con phố Tokyo nơi bạn được tự do là chính mình.
Harajuku
Đền Meiji Jingu — Vì sao 100.000 cây được trồng để tạo nên một khu rừng tự chăm sóc chính mình
Cẩm nang audio về đền Meiji Jingu: vì sao khu rừng linh thiêng do con người trồng, được thiết kế để tự chăm sóc mình, và cách dạo bộ qua nó.
Meiji Jingu
Senso-ji — Vì sao ngôi chùa cổ nhất Tokyo chưa bao giờ được dựng nên để yên tĩnh
Hướng dẫn văn hóa về chùa Senso-ji ở Asakusa, Tokyo: Cổng Sấm, phố Nakamise, chính điện, tháp năm tầng và đền Asakusa — cùng nghi thức, giờ mở cửa và mẹo tránh đông.
Senso-ji Temple
