Skip to content
WMJS
Koyasan — Ngọn núi nơi lời cầu nguyện ngàn năm chưa từng ngơi nghỉ
Hướng dẫn điểm đến wakayama

Koyasan — Ngọn núi nơi lời cầu nguyện ngàn năm chưa từng ngơi nghỉ

Koyasan (Mount Koya)

Ý nghĩa của nơi này

Vào năm 816, một vị thiên hoàng đã ban cho nhà sư tên Kukai một ngọn núi hẻo lánh, đỉnh bằng phẳng và được bao bọc bởi tám ngọn núi khác, cao chừng 800 mét so với vùng đồng bằng thuộc tỉnh Wakayama ngày nay. Kukai vừa mang Mật tông Phật giáo từ Trung Hoa trở về, và ông muốn tìm một nơi xa kinh đô, xa cõi trần để tu tập. Ông dựng những điện đường đầu tiên tại đây, và ngọn núi — Koyasan (núi Koya) — trở thành trái tim của tông phái Shingon do ông sáng lập.

Rồi đến năm 835, một điều đã xảy ra mà đến nay vẫn định hình tất cả những gì bạn sẽ cảm nhận trên ngọn núi này. Trong mắt các môn đồ, Kukai không hề qua đời. Người ta tin rằng ông đã bước vào nyujo — một trạng thái thiền định sâu thẳm và vĩnh hằng — tự khép mình trong một gian phòng ở phía đông ngọn núi để chờ đợi vị Phật của tương lai. Khắp nước Nhật, người ta gọi ông bằng tôn hiệu mà một vị thiên hoàng ban tặng gần một thế kỷ sau đó: Kobo Daishi (cũng chính là Kukai). Và tại đây, ngôi chùa không nói rằng ông đã từng hiện diện. Theo tín ngưỡng, người ta nói ông vẫn đang hiện diện — rằng ông vẫn còn an trú trong thiền định nơi lăng mộ của mình, vẫn lắng nghe, vẫn ban sự che chở cho những ai tìm đến.

Đây không phải một phép ẩn dụ mà các nhà sư chỉ dùng vào những dịp đặc biệt. Mỗi ngày hai lần, lúc sáu giờ sáng và lúc mười giờ rưỡi, họ dâng một bữa ăn nóng dọc theo con đường rợp bóng tuyết tùng dẫn đến lăng mộ ông, và việc ấy đã được duy trì không bỏ sót một ngày nào suốt hơn 1.200 năm. Bữa ăn dành cho một người mà họ tin rằng vẫn còn ở đó.

Vậy nên khi các cuốn cẩm nang du lịch gọi khu rừng rộng lớn Okunoin là "nghĩa trang lớn nhất Nhật Bản" — và với hơn 200.000 bia tưởng niệm trải dọc lối vào dài hai cây số, cách mô tả ấy không sai — thì họ cũng đang bỏ lỡ lý do nó tồn tại. Người ta không mang bia đá đến đây để đánh dấu người đã khuất. Họ mang đến để được yên nghỉ gần bên một người mà họ tin vẫn còn sống. Koyasan không phải một ngọn núi của quá khứ. Đó là một lời cầu nguyện chưa từng được phép ngừng lại.

Điều gì chờ đợi bạn nơi đây

Bước 1: Hành trình lên núi — Bỏ lại thế gian phía dưới

Bạn không thể lái xe thẳng vào trung tâm Koyasan, và thật ra bạn cũng không nên đến nơi quá vội. Từ Osaka, một chuyến tàu đưa bạn xuôi về phía nam, rời thành phố để tiến vào dãy núi Kii; nhà cửa thưa dần, thung lũng sâu thêm, cho đến khi đường ray bình thường đơn giản là không còn núi để trèo lên nữa. Tại một nhà ga nhỏ tên Gokurakubashi — cái tên có nghĩa là "cây cầu dẫn đến cõi cực lạc" — bạn bước xuống và lên một chiếc cáp treo kéo bạn lên đoạn dốc cuối cùng, với độ nghiêng đủ mạnh để ép bạn lún sâu vào ghế, vượt hơn 300 mét xuyên qua rừng tuyết tùng rậm rạp chỉ trong khoảng năm phút.

Trên đỉnh có một nhà ga, và rồi một quy định khiến ai cũng bất ngờ: bạn không được phép đi bộ theo con đường xuống thị trấn. Một chuyến xe buýt sẽ đưa bạn nốt quãng đường còn lại, mười phút băng qua rừng, trước khi hàng cây mở ra một thị trấn thật sự trên đỉnh núi — những ngôi chùa, cửa hàng, một bưu điện, lũ trẻ đến trường — một thành phố linh thiêng nhỏ bé bồng bềnh ở độ cao 800 mét.

Thật dễ để xem tất cả những chuyển tàu, đổi tuyến này là phiền phức. Nhưng những lữ khách yêu Koyasan thường nhìn theo cách khác. Hành trình chậm rãi lên núi không phải là chướng ngại trước trải nghiệm. Nó là phần đầu tiên của trải nghiệm ấy — một, hai tiếng đồng hồ để tiếng ồn của thế gian phía dưới lắng dần đi.

Bước 2: Trái tim của ngọn núi — Danjo Garan và Kongobu-ji

Ngọn tháp lớn Konpon Daito màu son đỏ vươn lên trên những tán cây trong khuôn viên Danjo Garan ở Koyasan
Ngọn tháp lớn Konpon Daito màu son đỏ vươn lên trên những tán cây trong khuôn viên Danjo Garan ở Koyasan

Thị trấn có hai trung tâm trọng lực, và đây là nơi đầu tiên: Danjo Garan, khu vực linh thiêng nơi Kukai bắt đầu kiến tạo vào thế kỷ thứ chín. Điểm nhấn của nó là Konpon Daito, Đại Tháp — một ngọn tháp màu son đỏ cao 48,5 mét, được dựng lại vào thế kỷ hai mươi theo đúng hình dáng nguyên bản. Bước vào bên trong, bạn sẽ nhận ra những cây cột cùng pho tượng trung tâm hợp lại thành một mô hình ba chiều của vũ trụ Phật giáo. Đây chưa bao giờ chỉ là trang trí. Nó từng là, và vẫn là, một công cụ giáo huấn mà bạn đứng ngay giữa lòng nó.

Cách đó một quãng đi bộ ngắn là Kongobu-ji, ngôi chùa đầu não của toàn bộ tông phái Shingon. Cái tên ấy không chỉ riêng tòa nhà này. Theo ý niệm ban đầu, toàn bộ Koyasan — cả 117 ngôi chùa của nó — chính là Kongobu-ji: một ngôi chùa rộng bằng cả ngọn núi. Nơi đây từng có hơn 1.800 ngôi chùa. Lửa, thời gian và lịch sử đã thu chúng lại còn 117 ngôi chùa còn sót. Khi đi bộ giữa chúng, bạn đang bước qua phần thân thể còn lại của một điều gì đó từng lớn lao đến mức gần như khó hình dung nổi.

Bạn có thể mua vé vào các điện chính, và rất đáng để làm vậy — nhưng hãy để ý rằng bản thân các khuôn viên thì mở cửa và miễn phí để dạo bước. Ngọn núi này được dựng lên để người ta đi qua bằng đôi chân.

Bước 3: Một đêm trong chùa — Shukubo và bữa tối

Trong số những ngôi chùa trên núi, có năm mươi mốt ngôi mở cửa đón khách lưu trú qua đêm. Đó là shukubo (lưu trú trong chùa). Chúng chưa bao giờ được xây để làm khách sạn; từ nhiều thế kỷ trước, chúng ra đời như những nơi cho người hành hương nghỉ ngơi, và lặng lẽ thay, đến nay vẫn vậy. Bạn ngủ trên tấm futon trải trên chiếu tatami, trong một căn phòng thuộc ngôi chùa đang hoạt động, được phục vụ không phải bởi nhân viên khách sạn mà bởi các nhà sư và những người tu tập sống tại đó.

Sẽ tốt hơn nếu bạn đến với những kỳ vọng đúng đắn. Một shukubo không phải nhà trọ sang trọng. Nhà cửa cũ kỹ, tường mỏng, phòng tắm dùng chung và đóng cửa sớm, và thường có giờ giới nghiêm. Nếu bạn từng nghỉ tại một nhà trọ kiểu Nhật, đôi chút nhịp sống ở đây sẽ thấy quen thuộc — dù tinh thần thì khác, và cách một ryokan đón tiếp khách lại là một câu chuyện riêng đáng để hiểu theo cách của chính nó. Ở đây, sự giản dị không phải một thiếu sót. Nó chính là điểm cốt lõi.

Bữa tối làm rõ điều ấy. Đó là shojin ryori (ẩm thực chay nhà Phật) — món ăn Phật giáo không dùng thịt, không dùng cá, và không dùng những loại củ nồng như tỏi và hành, bởi nguyên tắc nền tảng là không sát sinh khi không cần thiết. Thứ được dọn ra không phải là một đĩa thức ăn bị lược bỏ đi nhiều thứ. Đó là một mâm các món nhỏ được bày biện lặng lẽ và cẩn trọng: rau củ hầm, đồ muối chua, koya-dofu — loại đậu phụ đông khô được các nhà sư phát minh ngay trên ngọn núi này nhờ cái lạnh cắt da của mùa đông — và goma-dofu, một loại "đậu phụ" vừng mượt như lụa chỉ riêng Koyasan mới có, mất hàng giờ để làm và không hề chứa một hạt đậu nành nào. Hãy ăn thật chậm, và một câu hỏi sẽ tự nhiên hiện lên: vì sao một bữa ăn ít ỏi đến thế lại đòi hỏi nhiều công phu đến vậy để chuẩn bị? Câu hỏi ấy chính là toàn bộ triết lý của món ăn, được trả lời mà không cần một lời nào.

Bước 4: Lời cầu kinh buổi sáng — Hòa vào một ngày của ngôi chùa

Phần lớn shukubo đều mời khách tham dự otsutome (lễ cầu kinh buổi sáng), và buổi lễ bắt đầu khá sớm — thường vào khoảng sáu giờ. Không ai kéo bạn ra khỏi tấm futon; đây là một lời mời, không phải điều bắt buộc. Nhưng đó lại là lý do nhiều người tìm đến.

Trong một gian điện thắp nến, ngập trong hương trầm, các nhà sư tụng những bài kinh mà bạn sẽ không hiểu lấy một chữ. Bạn có thể được mời thêm một nhúm trầm hương, hoặc chỉ ngồi và lặng lẽ lắng nghe. Nếu bạn quỳ theo đúng nghi thức, đôi chân sẽ tê dại; nếu tâm trí bạn lơ đãng, thì bạn không hề đơn độc đâu. Đây mới là điều đáng ghi nhớ: những vị khách người Nhật ngồi bên cạnh bạn cũng chẳng hiểu được những lời cổ xưa ấy, và chân họ cũng tê rần như bạn. Không ai mong bạn phải theo kịp. Điều bạn đang làm không phải xem một buổi trình diễn. Bạn đang góp mặt trong một buổi sáng bình thường của ngôi chùa đã khởi đầu ngày mới theo cách này suốt hơn một ngàn năm, và trong nửa giờ ấy, bạn đơn giản là một phần của nó.

Bước 5: Lối đi đến Okunoin — Nơi ngọn núi tự kể câu chuyện của mình

Lối vào rợp bóng tuyết tùng dẫn đến Okunoin ở Koyasan, những bia tưởng niệm phủ rêu đứng giữa hàng cây cổ thụ cao vút
Lối vào rợp bóng tuyết tùng dẫn đến Okunoin ở Koyasan, những bia tưởng niệm phủ rêu đứng giữa hàng cây cổ thụ cao vút

Hãy rời nơi lưu trú thật sớm, trước các đoàn khách du lịch, và đi bộ đến cây cầu mang tên Ichi-no-hashi, cây cầu thứ nhất. Từ đây một lối đi trải dài hai cây số dưới những tán tuyết tùng già và cao đến mức ánh sáng ban mai chỉ rọi xuống thành từng vệt. Hai bên đường, lùi sâu vào màu xanh, là những bia tưởng niệm — hơn 200.000 tấm bia, phủ rêu và nghiêng ngả, là mộ phần của các lãnh chúa, các thi nhân và những gia đình bình thường, tất cả đều mong muốn cùng một điều: được yên nghỉ gần bên Kobo Daishi.

Lối đi hẹp dần khi tiến về một cây cầu nhỏ, Gobyobashi. Bên kia cầu là vùng đất linh thiêng nhất trên ngọn núi, và phong tục thay đổi ngay tại ngưỡng cửa ấy. Mọi người dừng lại, chắp tay và cúi mình trước khi bước qua. Qua khỏi cây cầu, máy ảnh được cất đi và mọi giọng nói khẽ lại — không phải vì có tấm biển cấm đoán, mà bởi ai cũng cảm nhận được rằng mình vừa từ một lối đi bước vào trước một sự hiện diện. Chỉ một cái cúi đầu nhẹ nơi cây cầu là đủ để bạn thuộc về nơi ấy.

Ngay trước lăng mộ là Torodo, Điện Đèn Lồng, nơi hơn mười ngàn ngọn đèn cháy sáng ngày đêm. Người ta nói có hai ngọn đèn chưa từng tắt suốt gần một ngàn năm. Một trong số đó, theo lời ngôi chùa kể lại, được dâng bởi một người phụ nữ nghèo chẳng có gì để cho, nên đã cắt và bán mái tóc đen dài của mình để mua dầu thắp một ngọn đèn duy nhất. Và phía sau gian điện ấy là căn phòng nơi các nhà sư mang đến hai bữa ăn mỗi ngày, dâng lên một vị thầy mà họ tin chưa bao giờ rời đi.

Hãy đứng nơi đây trong sự tĩnh lặng của buổi sớm, và bạn có thể nhận ra một điều mà từ "nghĩa trang" chưa bao giờ chuẩn bị cho bạn. Nó không giống một nơi của người đã khuất. Nó giống như một nơi mà rất nhiều người đã chọn để cùng nhau chờ đợi, bên cạnh một người họ tin tưởng. Vì sao điều ấy lại mang đến cảm giác bình an thay vì buồn bã — đó là câu hỏi mà ngọn núi để lại cho bạn — và chặng đường đi xuống, trở về với những chuyến tàu, tiếng ồn và thế gian, là thời điểm tốt để bạn mang theo câu hỏi đó.

Những điều nên biết

Cách đến nơi: Koyasan chỉ có thể đến bằng đường sắt, và bản thân chuyến đi đã là một hành trình nho nhỏ. Từ Ga Namba ở Osaka, bạn đi tuyến Nankai Koya đến Gokurakubashi — khoảng 80–90 phút nếu đi tàu tốc hành giới hạn "Koya" có ghế ngồi đặt trước, hoặc khoảng 100 phút nếu đi tàu nhanh giá rẻ hơn (thường phải đổi tàu tại Hashimoto). Tại Gokurakubashi, chuyển sang đi cáp treo lên Ga Koyasan (khoảng 5 phút). Từ nhà ga bạn không thể đi bộ vào thị trấn — hãy đi xe buýt Nankai Rinkan (khoảng 10 phút đến điểm dừng Senjuinbashi ở trung tâm thị trấn). Để hình dung tổng thể về tàu và việc chuyển tuyến, hãy xem cách đi lại khắp Nhật Bản.

Tấm vé giúp bạn đỡ phiền phức: Vé Di sản Thế giới Koyasan gộp chung vé tàu khứ hồi, vé cáp treo, hai ngày đi xe buýt trên núi không giới hạn và các phiếu giảm giá vào một lần mua, có giá trị trong hai ngày liên tiếp. Hãy mua vé tại các ga Nankai ở Osaka trước khi lên đường. Khi đã lên núi, ga cũng có bán vé xe buýt một ngày.

Giờ mở cửa và chi phí: Các khuôn viên chùa và lối vào Okunoin đều mở cửa và miễn phí để dạo bước, kể cả sau khi trời tối; Điện Đèn Lồng Torodo mở cửa sớm. Các điện thu phí — Kongobu-ji, Konpon Daito và Kondo trong Garan, cùng bảo tàng Reihokan — thường mở cửa khoảng 8:30–9:00 và đóng cửa trước 17:00, mỗi nơi có mức vé riêng, và có loại vé gộp bao gồm nhiều nơi cùng lúc.

Lưu trú qua đêm: Trong số 117 ngôi chùa trên núi, có 51 ngôi đón khách lưu trú qua đêm theo hình thức shukubo. Việc đặt chỗ được thực hiện qua Hiệp hội Shukubo Koyasan, nơi có thể giúp bạn tìm ngôi chùa phù hợp qua điện thoại hoặc trực tuyến; hãy đặt trước thật sớm cho mùa thu và mùa xuân. Giá lưu trú bao gồm bữa tối và bữa sáng (không có lựa chọn chỉ thuê phòng), khách được mời tham dự lễ cầu kinh buổi sáng, Wi-Fi khá phổ biến, và thường nhận phòng vào khoảng giữa đến cuối buổi chiều cùng giờ giới nghiêm buổi tối. Lưu ý rằng phòng tắm dùng chung và thường không sử dụng được vào buổi sáng, và người có hình xăm nên hỏi trước ngôi chùa.

Món ăn và nhu cầu ăn uống đặc biệt: Các bữa ăn là shojin ryori — thuần thực vật theo giới luật nhà Phật, nên tự nhiên phù hợp với người ăn chay và nhiều người ăn thuần chay (vegan). Vì nó tuân theo quy tắc tôn giáo chứ không theo nhãn dán kiểu phương Tây, cách xử lý trứng và sản phẩm từ sữa khác nhau tùy từng ngôi chùa, nên hãy xác nhận lại nếu điều đó quan trọng với bạn. Với các trường hợp dị ứng, hãy liên hệ ngôi chùa trước (báo trước một tuần là khôn ngoan). Khẩu phần khá khiêm tốn, và điều đó là có chủ đích; một số lữ khách thích mang theo một ít đồ ăn nhẹ.

Khi nào nên đi và nên mặc gì: Ở độ cao 800 mét, Koyasan mát mẻ hơn các thành phố bên dưới — dễ chịu vào mùa hè, thật sự lạnh và thường có tuyết vào mùa đông, khi hệ thống sưởi trong nhà còn hạn chế; hãy mặc ấm và mặc nhiều lớp. Lá đỏ mùa thu thường rực rỡ nhất từ cuối tháng Mười sang đầu tháng Mười Một. Sáng sớm, trước khi các đoàn khách đi trong ngày kéo đến, là khoảng thời gian tĩnh lặng và đẹp nhất ở Okunoin. Ngôi chùa mong du khách ăn mặc kín đáo, đặc biệt là ở Garan và Okunoin; bộ yukata mà shukubo cung cấp chỉ dùng trong nhà, không mặc khi vào các điện hay nơi đất thiêng.

Bạn cần bao nhiêu thời gian: Koyasan xứng đáng với một đêm ở lại — lễ cầu kinh buổi sáng và một Okunoin vắng lặng lúc tinh mơ chính là linh hồn của nơi này. Một lịch trình thong thả là tham quan Garan và Kongobu-ji vào buổi chiều, dùng bữa tối tại shukubo và dự lễ buổi sáng, rồi đến Okunoin trước khi rời đi: một đêm hai ngày thật thoải mái. Đi trong ngày cũng được, nhưng sẽ phải bỏ lỡ những giờ tĩnh lặng nhất.

Last verified: 2026-05

Trang web chính thức: koyasan.or.jp/en (Kongobu-ji) và eng-shukubo.net (lưu trú trong chùa)

Nếu mọi việc không như dự tính

Hành trình lên núi có vẻ dài và phức tạp. Ba chặng nối tiếp — tàu, cáp treo, xe buýt — nghe có vẻ khó hơn thực tế, và Vé Di sản Thế giới Koyasan biến cả chuỗi hành trình thành một lần mua duy nhất. Phần lớn mọi người nhận ra rằng đoạn đường lên núi lại là phần dễ tận hưởng nhất của chuyến đi: một hành trình đi lên chậm rãi, đầy cảnh đẹp, vốn thật sự là một phần của việc "đến nơi", chứ không phải chướng ngại đứng trước nó.

Bạn chỉ có thể đến trong ngày. Vẫn được thôi, và Garan, Kongobu-ji cùng Okunoin đều có thể gói gọn trong một chuyến tham quan ban ngày. Chỉ cần biết rằng các cửa hàng và những điện thu phí đóng cửa vào khoảng 17:00, và trải nghiệm mà phần lớn mọi người trân trọng nhất — lễ cầu kinh buổi sáng và bình minh tĩnh lặng ở Okunoin — thuộc về những ai ở lại qua đêm. Nếu thu xếp được, một đêm ở lại chính là điều mà Koyasan dành cho bạn.

Shukubo có vẻ quá đơn sơ, hoặc phòng tắm đã đóng. Đây là điều bình thường, và không phải một sự xuống cấp. Một nơi lưu trú trong chùa là một ngôi nhà tôn giáo đang hoạt động, không phải khách sạn — tường mỏng, phòng tắm dùng chung với giờ giấc sớm, có giờ giới nghiêm. Đến nơi với tâm thế chuẩn bị cho điều đó, thay vì mong đợi sự tiện nghi của khu nghỉ dưỡng, chính là khác biệt giữa nỗi thất vọng và một đêm mà người ta còn nhớ mãi nhiều năm sau.

Bữa chay khiến bạn vẫn còn đói. Shojin ryori vốn được làm ra để khiêm tốn; sự tiết chế là một phần ý nghĩa của nó, không phải lỗi của nhà bếp. Hãy ăn thật chậm, để ý đến sự cẩn trọng trong từng món nhỏ, và nó sẽ làm bạn no theo một cách khác với một bữa ăn lớn. Nếu bạn biết mình cần nhiều hơn, một món ăn nhẹ giấu trong túi cũng chẳng phải điều bất kính với ngôi chùa.

Bạn không hiểu lời cầu kinh buổi sáng, hoặc chân bạn tê dại. Gần như chẳng ai hiểu cả, kể cả các vị khách người Nhật, và đôi chân tê rần gần như là một nghi thức nhập môn — cứ ngồi xếp bằng hoặc ngồi nghiêng sang một bên, sẽ không ai để tâm đâu. Bạn không hề bị đánh giá. Chỉ cần hiện diện ở đó, một cách lặng lẽ, đã là toàn bộ điều được mong đợi. Nếu bạn muốn biết hình thức chung của việc hành lễ tại chùa và đền trước khi đi, chúng tôi có một bài viết riêng về điều đó.

Okunoin mang cảm giác kỳ bí, nhất là khi chiều buông. Rất nhiều du khách tìm đến chính vì sự tĩnh mịch của con đường tuyết tùng vĩ đại ấy, và cũng rất nhiều người đi một mình mà chẳng gặp trở ngại gì; lối đi chính luôn mở cửa suốt cả ngày đêm và những ngọn đèn lồng Torodo chưa bao giờ tắt. Hãy đi theo lối vào chính, nơi có đèn lồng soi sáng, thay vì những lối nhánh không đèn, và điều thoạt đầu có vẻ kỳ bí thường sẽ lắng lại thành một cảm giác gần với sự kính ngưỡng.


Sources:

Bạn đã đến đây chưa? Chia sẻ ảnh của bạn.

Ảnh của bạn có thể xuất hiện trong hướng dẫn này, kèm tên và liên kết hồ sơ của bạn.

Gửi ảnh

Bài viết liên quan

Thêm cẩm nang ở Vùng Kansai

Arashiyama — Vì sao Nhật Bản xếp rừng tre này vào danh sách những âm thanh đáng gìn giữ
13 min · 6 ch
Trước chuyến đi Khi dạo bước

Arashiyama — Vì sao Nhật Bản xếp rừng tre này vào danh sách những âm thanh đáng gìn giữ

Cẩm nang âm thanh về Arashiyama: rừng tre Sagano là một trong 100 khung cảnh âm thanh Nhật Bản chọn gìn giữ, cầu Vượt Trăng Togetsukyo, và khu vườn mượn núi của Tenryu-ji. Hãy chậm lại, đi xa hơn đám đông một chút, nhắm mắt và lắng nghe điều mà ống kính không giữ được.

Arashiyama

Fushimi Inari — Vì sao 10.000 cổng torii vẫn không ngừng mọc lên trên ngọn núi này
11 min · 6 ch
Trước chuyến đi Khi dạo bước

Fushimi Inari — Vì sao 10.000 cổng torii vẫn không ngừng mọc lên trên ngọn núi này

Hướng dẫn văn hóa bằng âm thanh về Fushimi Inari Taisha, được xác minh từ nguồn chính thức. Hiểu vì sao khoảng 10.000 cổng torii đứng trên ngọn núi này và cách trải nghiệm con đường hành hương 1.300 năm tuổi.

Fushimi Inari Taisha

Ginkaku-ji — Vì sao Gác Bạc lại không có bạc, và vì sao người Nhật thấy điều đó thật đẹp
9 min · 6 ch
Trước chuyến đi Khi dạo bước

Ginkaku-ji — Vì sao Gác Bạc lại không có bạc, và vì sao người Nhật thấy điều đó thật đẹp

Gác Bạc của Kyoto không hề có bạc — và đó chính là cái đẹp. Mở cửa 8:30–17:00 (mùa hè), vé 1.000 yên. Đến bằng tàu Karasuma + buýt 203 qua Imadegawa. Biển cát bạc, vườn rêu, điểm ngắm trên đồi và Con đường Triết học, đặt cạnh sắc vàng Kinkaku-ji.

Ginkaku-ji (Jishō-ji)

Gion — Dạo bước khu phố hoa của Kyoto, một thị trấn vẫn còn người sống
6 min · 5 ch
Trước chuyến đi Khi dạo bước

Gion — Dạo bước khu phố hoa của Kyoto, một thị trấn vẫn còn người sống

Dạo bước Gion, khu phố hoa của Kyoto: đền Yasaka, phố đá Hanamikoji, kênh Shirakawa và cầu Tatsumi. Hiểu về geiko, maiko và cách ghé thăm một cách tôn trọng.

Gion