Skip to content
WMJS
Hiraizumi — Lời nguyện cầu bằng vàng giữa một kinh đô đã biến mất
Hướng dẫn điểm đếniwate

Hiraizumi — Lời nguyện cầu bằng vàng giữa một kinh đô đã biến mất

Chuson-ji & Hiraizumi

Ý nghĩa

Chín trăm năm trước, một người đàn ông đã mất gần như tất cả những người mình yêu thương vì chiến tranh, đã quyết tâm dựng nên một chốn cực lạc ngay trên mặt đất.

Tên ông là Fujiwara no Kiyohira — vị lãnh chúa đầu tiên của dòng họ Bắc Fujiwara (Oshu Fujiwara, một thị tộc hùng mạnh ở miền bắc Nhật Bản) — và những cuộc chiến mà ông đã sống sót qua đó (hai cuộc xung đột dài đằng đẵng, tàn khốc ở vùng cực bắc Nhật Bản vào cuối thế kỷ thứ mười một) đã cướp đi gia đình ông. Khi binh đao cuối cùng cũng lặng, và ông đã làm chủ phương bắc, ông không xây một pháo đài. Năm 1105, ông bắt đầu kiến tạo một cõi Phật: một thành đô được quy hoạch như chính Tịnh Độ, miền Tây Phương Cực Lạc của Amida (Đức Phật A-di-đà), được hiển bày ngay trên cõi trần này. Nó được dựng lên để an ủi linh hồn của tất cả những ai đã ngã xuống trong các cuộc chiến ấy — dù là bạn hay thù — và để giữ cho việc chém giết vĩnh viễn không còn xảy ra.

Trái tim của lời nguyện ấy đến nay vẫn còn đứng vững. Năm 1124, Kiyohira dựng nên Konjikido (Kim Sắc Đường — Điện Vàng): một tòa nhà nhỏ phủ vàng lá cả trong lẫn ngoài, với gian thờ bên trong được khảm xà cừ chuyển về theo Con đường Tơ lụa và sơn mài rắc bụi vàng — công trình mà ngôi chùa gọi là đỉnh cao của nghệ thuật Phật giáo thời Heian. Bên dưới ba bàn thờ của điện, trong những chiếc quan tài bằng vàng, an nghỉ di hài của bốn đời lãnh chúa Bắc Fujiwara. Nó vừa là cực lạc, vừa là lăng mộ. Vàng nơi đây chưa bao giờ là sự phô bày của cải. Nó là một lời nguyện cầu — rằng người đã khuất có thể an nghỉ trong ánh sáng, và người còn sống sẽ không bao giờ phải giao tranh thêm lần nào nữa.

Trong khoảng một trăm năm, lời nguyện ấy đã thành. Hiraizumi vươn lên thành một kinh đô được ca tụng là sánh ngang Kyoto về vẻ đẹp. Rồi đến năm 1189, nó sụp đổ — thị tộc bị tiêu diệt, võ tướng Minamoto no Yoshitsune tử nạn tại đây, và các ngôi chùa lần lượt chìm trong biển lửa những năm sau đó. Điện Vàng là công trình duy nhất từ kinh đô đã mất ấy còn tồn tại với hình hài nguyên bản. Tất cả những thứ còn lại đều đã hóa thành ruộng đồng và những phiến đá nền. Năm thế kỷ sau, thi sĩ Basho (Bashō, bậc thầy thơ haiku) đứng trên mảnh đất hoang vu và viết nên câu thơ mà đến nay vẫn là lời ai điếu nổi tiếng nhất trong văn học Nhật Bản:

Natsugusa ya / tsuwamonodomo ga / yume no ato — Cỏ mùa hạ xanh tươi: tất cả những gì còn lại của giấc mộng những người chiến binh.

Vài ngày trước đó, trên cùng chuyến hành trình lên phương bắc ấy, chính nhà thơ này đã đứng trước những hòn đảo phủ thông của Matsushima và nhận ra mình chẳng thể viết nổi một câu nào — một vẻ đẹp quá trọn vẹn để có thể gói vào lời. Cảnh sắc sống động ấy đã khiến ông lặng câm; còn nơi đây, giữa những đổ nát, kẻ đã mất lại trao cho ông lời ai điếu của mình.

Đó là điều Hiraizumi gửi gắm đến bạn. Không phải để bạn ngắm nhìn một tòa nhà lấp lánh, mà để bạn đứng giữa một lời nguyện cầu hòa bình đã chín trăm năm tuổi, trong một chốn cực lạc gần như đã hoàn toàn biến mất — và để cảm nhận, qua thứ vàng đã trường tồn và lớp cỏ đã phủ lên phần còn lại, một con người có thể gửi gắm bao nhiêu ý nghĩa vào hai chữ mãi mãi.

Những gì diễn ra khi bạn ở đó

Step 1: Tàu cao tốc dừng tại Ichinoseki

Đường vào là bằng tàu hỏa, đi lên phương bắc xuyên qua vùng Tohoku, và điều đầu tiên cần hiểu là tàu cao tốc shinkansen không hề dừng tại Hiraizumi. Nó dừng ở một thị trấn phía nam, tại Ichinoseki — chỉ hơn hai tiếng từ Tokyo trên tuyến Tohoku Shinkansen, hoặc vỏn vẹn nửa tiếng từ Sendai — và từ đó bạn đổi sang một chuyến tàu địa phương nhỏ, thong dong chạy nốt tám hay chín phút cuối để đến ga Hiraizumi.

Chặng đi ngắn cuối cùng ấy có ý nghĩa riêng của nó. Bạn bước xuống từ con tàu cao tốc bóng bẩy, chờ trên một sân ga yên tĩnh, rồi lọc cọc tiến vào một nhà ga chẳng lớn hơn một tòa nhà đơn sơ bên cạnh những thửa ruộng. Không có lối vào hoành tráng, không có dòng người ùa ra cùng bạn. Đứng đó, thật khó tin rằng cái thị trấn quê tĩnh lặng này từng là một kinh đô sánh ngang Kyoto. Nhưng chính khoảng cách ấy — giữa những gì từng hiện diện nơi đây và những gì còn sót lại — mới là điều cốt lõi. Bạn không đến một đài tưởng niệm. Bạn đã đến nơi từng là một thành đô đã biến mất, và bạn sẽ dành cả ngày để học cách nhìn ra những gì thời gian để lại phía sau.

Hiraizumi nhỏ bé, và hai ngôi chùa lớn nằm ở hai đầu đối nhau, nên sẽ rất hữu ích nếu bạn biết trước cách di chuyển giữa chúng trước khi lên đường; những điều thiết thực về tàu hỏa, tuyến địa phương và xe buýt vòng được tổng hợp trong phần Cần biết bên dưới, còn nghệ thuật rộng hơn về cách đi lại khắp Nhật Bản bằng đường sắt thì rất đáng xem qua nếu đây là lần đầu bạn chuyển từ tàu Shinkansen sang một tuyến tàu quê.

Step 2: Leo lên con dốc Ngắm Trăng

Lối lên chùa Chuson-ji là một con dốc dài, thoai thoải mang tên Tsukimizaka — Con dốc Ngắm Trăng — vươn lên một triền núi rợp cây hướng về phía ngôi chùa trên đỉnh. Hai bên đường là những hàng tuyết tùng cổ thụ vươn cao, nhiều cây trong số đó do dòng họ Date trồng vào thời Edo và nay đã gần ba trăm năm tuổi, nên đoạn cuối cùng dẫn đến Điện Vàng, bạn sẽ đi qua thứ ánh sáng xanh dìu dịu và hương thơm của gỗ tuyết tùng.

Con dốc Tsukimizaka, lối lên chính rợp bóng tuyết tùng dẫn lên chùa Chuson-ji ở Hiraizumi
Con dốc Tsukimizaka, lối lên chính rợp bóng tuyết tùng dẫn lên chùa Chuson-ji ở Hiraizumi

Cũng cần nói thẳng rằng đây là một đoạn leo dốc thực sự — một con dốc lên đều đặn, không phải bậc thang mà là một triền dốc kéo dài — và điều này là một phần của hành trình, chứ không phải chướng ngại. Basho đã leo lên đây. Những người hành hương đã leo lên đây qua bao thế kỷ. Sự leo dần chậm rãi xuyên qua hàng cây là cách ngôi chùa giúp thế giới đời thường lùi lại phía sau bạn trước khi bạn chạm đến sắc vàng; đến lúc lên tới đỉnh, hơi thở và nhịp bước của bạn đã tự khắc chậm lại. Những ngôi chùa và điện nhỏ nằm rải rác dọc đường, và bạn có thể sẽ muốn dừng chân ở đó. Nếu chưa chắc nên cư xử thế nào tại một ngôi chùa Phật giáo — khi nào cúi chào, đặt tay ở đâu — thì những quy tắc đơn giản khi viếng chùa và đền bao quát tất cả những gì bạn cần, và không có điều nào là phức tạp cả.

Step 3: Thứ vàng bạn không thể chụp ảnh

Trên đỉnh, Điện Vàng không phơi mình giữa trời. Nó đứng bên trong một tòa nhà bảo vệ hiện đại, được niêm phong sau lớp kính và giữ ở nhiệt độ không đổi, và điều đầu tiên hầu hết du khách biết được ngay tại lối vào là bạn không thể chụp ảnh nó. Với một số người, điều này khiến họ hơi thất vọng đôi chút, nên biết trước thì sẽ tránh được cảm giác ấy. Nhưng đó cũng chính là món quà lặng lẽ của nơi này.

Bởi vì đây mới là điều mà ống kính máy ảnh dẫu sao cũng sẽ bỏ lỡ. Đây không phải bản sao. Khác với Kim Các Tự lừng danh của Kyoto, vốn đã được xây dựng lại vào những năm 1950, Konjikido chính là tòa điện thật được dựng lên năm 1124 — vàng thật, xà cừ thật, đã chín trăm năm tuổi, là công trình duy nhất thuộc loại của nó còn sống sót qua sự sụp đổ của kinh đô. Lớp kính và hệ thống điều hòa khí hậu không phải là sự thương mại hóa; chúng chính là thứ đã giữ cho một tòa điện gỗ mong manh tồn tại suốt chín thế kỷ. Và quy định cấm chụp ảnh thực ra không phải một sự hạn chế. Đó là khác biệt giữa việc ra về với một tấm ảnh và việc ra về với một ký ức. Không có chiếc điện thoại nào để giơ lên, bạn chỉ đơn giản đứng trước thứ vàng chín trăm năm tuổi và lặng ngắm — mà suy cho cùng, đó vốn là cách mà một điện thờ và một lăng mộ luôn được mong đợi sẽ gặp gỡ con người. Cùng một tinh thần ấy nằm sau nghi thức chụp ảnh tại những nơi linh thiêng và đông đúc của Nhật Bản: có những điều được gìn giữ, chứ không phải để ghi lại.

Khi chiêm ngưỡng, sẽ hữu ích nếu bạn nhớ mình đang nhìn vào điều gì. Bên dưới ba bàn thờ là di hài các lãnh chúa Bắc Fujiwara — ba vị đầu tiên, cùng phần đầu của vị thứ tư và cũng là vị cuối cùng, Yasuhira, người đã bị sát hại khi thị tộc sụp đổ. Đây vừa là một lăng mộ vừa là một điện thờ, và một cái cúi đầu nhỏ, lặng lẽ trước nó chẳng bao giờ là thừa; sức mạnh thầm lặng của một cái cúi đầu nhẹ được cảm nhận sâu sắc nơi đây như ở bất cứ đâu trên đất Nhật. Đi xuống theo con đường, điện bảo vật lưu giữ hơn ba ngàn cổ vật mà dòng họ để lại — những bộ kinh chép bằng vàng và bạc, những vật được chôn cùng người đã khuất — và một trong những câu chuyện kỳ lạ, dịu dàng nhất của ngôi chùa lại thuộc về một loài hoa: khi Điện Vàng được mở ra để nghiên cứu vào năm 1950, người ta tìm thấy khoảng một trăm hạt sen cổ bên trong chiếc hộp đựng đầu của Yasuhira. Chúng được nâng niu hồi sinh, và giờ đây mỗi mùa hè chúng lại nở rộ bên cạnh điện — những đóa hoa của một thị tộc đã mất, nay trở về.

Step 4: Khu vườn của những gì đã mất

Đi ngược lại một quãng ngắn về phía nhà ga là chùa Motsu-ji, và thoạt nhìn có thể tưởng như nơi đây chẳng còn gì. Ngôi đại tự từng đứng trên mảnh đất này — bốn mươi tòa điện và năm trăm tăng phòng, một quần thể được ca tụng là sánh ngang với chính Chuson-ji — đã cháy rụi từ lâu. Những gì còn lại là một khu vườn: một mặt hồ rộng, tĩnh lặng tên là Oizumi-ga-ike (Đại Tuyền trì, ao nước lớn), được bao quanh bởi những phiến đá đặt khéo léo và một dòng suối mảnh, với những phiến đá nền của các tòa nhà đã biến mất nằm yên trên thảm cỏ quanh hồ.

Khu vườn Tịnh Độ và mặt hồ Oizumi-ga-ike ở chùa Motsu-ji tại Hiraizumi, với những phiến đá dựng đứng in bóng trên mặt nước phẳng lặng
Khu vườn Tịnh Độ và mặt hồ Oizumi-ga-ike ở chùa Motsu-ji tại Hiraizumi, với những phiến đá dựng đứng in bóng trên mặt nước phẳng lặng

Đây là phần mà du khách thường có ý định bỏ qua, nhưng cũng là phần đáng để chậm lại nhất. Khu vườn không phải một tàn tích đẹp đẽ còn sót lại; nó chính là điều cốt yếu. Đó là một khu vườn Tịnh Độ — cõi cực lạc được vẽ nên trên mặt đất bằng nước và đá — được dựng lên để khi dạo bước bên bờ hồ, người ta được, trong chốc lát, bước đi giữa miền Tây Phương Cực Lạc. Nó được bảo tồn trọn vẹn từ thời Heian đến mức mang trên mình những danh hiệu cao quý nhất của Nhật Bản dành cho cả một di tích lịch sử lẫn một thắng cảnh, dẫu cho gần như chẳng còn công trình nào để bước vào. Bạn không đến thăm một tòa nhà. Bạn đang đọc một tấm bản đồ chín trăm năm tuổi của thiên đường, và học cách cảm nhận một thói quen rất Nhật Bản: tìm thấy ý nghĩa không phải trong những gì được dựng lại, mà trong dấu vết — mặt hồ, những phiến đá, lớp cỏ — của những gì đã mất. Hãy đứng bên mép nước nơi Basho từng đứng, và cỏ mùa hạ sẽ nói nốt phần còn lại.

Step 5: Rời khỏi kinh đô đã biến mất

Đi bộ trở xuống phía nhà ga vào buổi chiều muộn, và điều bí ẩn nho nhỏ của ngày hôm ấy sẽ tự nó được giải đáp. Bạn đã đi một chặng đường dài lên phương bắc — vượt qua ga cuối của tàu cao tốc, lên một tuyến tàu quê, leo một con dốc rợp cây — chỉ để ngắm một tòa nhà mà bạn không thể chụp ảnh, trong một thành đô không còn tồn tại.

Hãy ngồi xuống sân ga và bạn sẽ cảm nhận được lý do, thay vì phải có người nói cho mình. Hiraizumi không trao cho bạn sự nguy nga tráng lệ; nó trao cho bạn một thứ hiếm hoi hơn nhiều. Nó cho bạn được chứng kiến lời nguyện cầu hòa bình của một con người, được tạo nên bằng vàng, đã trường tồn lâu hơn chín trăm năm so với chính thành đô vàng son mà nó được dựng lên để tô điểm. Những tòa nhà đã cháy, thị tộc đã biến mất, và cỏ mùa hạ đã mọc phủ lên giấc mộng của những người chiến binh — vậy mà trên đỉnh đồi, sắc vàng vẫn giữ lấy ánh sáng, đúng như nó vốn được dựng nên để làm. Bạn không cần phải là một học giả Phật giáo mới cảm nhận được điều đó. Hãy đi lên một lần qua những hàng tuyết tùng, đứng lặng một lần trước sắc vàng, đọc một lần khu vườn trống trải, và bạn đã thấu hiểu Hiraizumi — và hiểu vì sao, trong tất cả những điều một dân tộc có thể cố gắng gìn giữ cho mãi mãi, họ đã chọn dát vàng cho một lời nguyện cầu, chứ không phải cho một pháo đài.

Cần biết

Cách đến: Hiraizumi nằm ở phía nam tỉnh Iwate, thuộc vùng Tohoku. Tàu cao tốc không dừng ở đây — cửa ngõ là ga Ichinoseki, cách Tokyo hơn hai tiếng về phía bắc trên tuyến JR Tohoku Shinkansen (được bao gồm trong Japan Rail Pass) và cách Sendai khoảng nửa tiếng. Từ Ichinoseki, đổi sang tuyến địa phương JR Tohoku Main Line cho chặng đi tám đến chín phút để đến ga Hiraizumi. Toàn bộ hành trình từ Tokyo mất khoảng hai tiếng rưỡi đến ba tiếng, tính từ sân ga đến sân ga. Về cách Shinkansen, các tuyến địa phương và các loại vé pass kết hợp với nhau ra sao, hãy xem cách đi lại khắp Nhật Bản.

Cách di chuyển giữa hai ngôi chùa: Motsu-ji chỉ cách ga Hiraizumi bảy phút đi bộ dễ chịu. Chuson-ji nằm xa hơn, khoảng hai mươi phút đi bộ (lên dốc về phía con dốc), hoặc chừng mười phút bằng xe buýt vòng. Xe buýt vòng "Run Run" chạy quanh tất cả các điểm chính khoảng ba mươi phút một chuyến (khoảng ¥200 mỗi lượt, hoặc vé ngày ¥550) — nhưng đây lại là điều dễ khiến bạn vướng phải nhất: vào năm 2026 xe chỉ chạy vào cuối tuần và các ngày lễ quốc gia, trong khoảng từ ngày 11 tháng 4 đến ngày 29 tháng 11. Vào ngày thường trong tuần, bạn sẽ cần đi xe buýt tuyến thường, taxi, xe đạp cho thuê (có gần nhà ga, đóng cửa vào mùa đông), hoặc chính đôi chân của mình. Hãy sắp xếp lịch trình của bạn xoay quanh điều này nếu bạn ghé thăm từ thứ Hai đến thứ Sáu.

Giờ mở cửa và vé vào (Chuson-ji): Mở cửa hằng ngày; khoảng 8:30 đến 17:00 từ tháng Ba, đóng cửa sớm hơn lúc 16:30 vào mùa đông (từ đầu tháng Mười Một đến hết tháng Hai). Hãy mua vé ít nhất mười phút trước giờ đóng cửa. Vé vào khoảng ¥1,000 cho người lớn, và một tấm vé bao gồm cả Điện Vàng, điện bảo vật Sankozo, kinh viện và tòa điện gỗ che cũ. Nên dành một đến hai tiếng. Trong khuôn viên không có tủ gửi đồ tự động — hãy gửi hành lý tại ga Hiraizumi.

Giờ mở cửa và vé vào (Motsu-ji): Giờ mở cửa hằng ngày tương tự (đến 17:00, sớm hơn vào mùa đông), vé vào khoảng ¥700 cho người lớn. Khu vườn Tịnh Độ phần lớn bằng phẳng và êm ái hơn nhiều so với con dốc leo lên Chuson-ji.

Chụp ảnh: Không được phép chụp ảnh bên trong Điện Vàng hay điện bảo vật. Lối lên rợp tuyết tùng, khuôn viên và khu vườn ở Motsu-ji thì hoàn toàn để bạn chụp ảnh thoải mái. Đây là quy định lâu đời tại chỗ, vì vậy hãy tuân theo các biển báo khi bạn đến nơi.

Thời điểm đẹp nhất để đến: Hiraizumi giữ trọn vẻ đẹp của cả bốn mùa — hoa anh đào vào mùa xuân, sắc xanh tươi mới vào mùa hè, những đóa sen Chuson-ji nổi tiếng bên cạnh Điện Vàng từ khoảng giữa tháng Bảy đến giữa tháng Tám, những hàng phong rực lửa dọc con dốc Ngắm Trăng vào mùa thu, và một mùa tuyết tĩnh lặng, gần như vắng người vào mùa đông (Điện Vàng nằm trong nhà, khiến chuyến thăm mùa đông dễ chịu hơn bạn tưởng). Về cách các mùa định hình một chuyến đi Nhật Bản, hãy xem thời điểm đẹp nhất để đến thăm Nhật Bản.

Một lưu ý về sắc vàng: Người ta dễ hình dung đến Kim Các Tự của Kyoto và mong chờ một thứ gì đó đồ sộ, phơi mình giữa trời. Konjikido thì ngược lại — một tòa điện nhỏ, ngắm qua lớp kính, mà bạn không thể chụp ảnh. Điều khiến nó phi thường lại chính là vì nó là tòa nhà thật, nguyên bản, đã chín trăm năm tuổi, chứ không phải bản thân thứ vàng. Hãy đến vì ý nghĩa, chứ không phải vì sự choáng ngợp, và nó sẽ không làm bạn thất vọng.

Last verified: 2026-06

Official websites: chusonji.or.jp (Chuson-ji, with an English guide) and hiraizumi.or.jp (Hiraizumi Tourism Association, access and the loop bus)

Nếu mọi việc không như dự tính

Bạn đến vào một ngày thường trong tuần và không có xe buýt vòng. Điều này khiến rất nhiều người vướng phải: xe buýt vòng "Run Run" chỉ chạy vào cuối tuần và các ngày lễ trong mùa hoạt động. Vào ngày thường, hãy đi xe buýt tuyến thường từ nhà ga, bắt một chiếc taxi (Chuson-ji chỉ cách khoảng năm phút đi xe), hoặc đi bộ — Motsu-ji chỉ là một quãng dạo bảy phút, còn Chuson-ji là một chặng đi bộ hai mươi phút dễ chịu nếu bạn còn sức và thời tiết ủng hộ.

Bạn mong chờ một thứ gì đó giống Kim Các Tự của Kyoto, và tòa điện thì có vẻ nhỏ bé. Bạn không phải người duy nhất — nó khiến nhiều du khách lần đầu bất ngờ. Konjikido là một tòa điện nhỏ duy nhất sau lớp kính, không phải một ngôi chùa vàng cao vút. Nhưng nó là bản gốc từ năm 1124, không phải một bản dựng lại hiện đại, và bên dưới nó an nghỉ những lãnh chúa đã kiến tạo nên chốn cực lạc này. Kích thước không phải là điều cốt yếu; sự tồn tại mới là. Biết được điều đó trước khi leo dốc sẽ thay đổi hoàn toàn cách sắc vàng hiện ra trước mắt bạn khi lên tới nơi.

Bạn thất vọng vì không thể chụp một tấm ảnh. Hầu như ai cũng cảm thấy như vậy trong một thoáng, và hầu như ai cũng thấy mừng về sau. Khi chẳng có gì để chụp, bạn rốt cuộc lại làm đúng cái điều mà nơi này tưởng thưởng — đứng lặng và lặng ngắm. Hãy thu tấm hình ấy vào đôi mắt mình. Bạn sẽ nhớ nó lâu hơn bất kỳ chiếc điện thoại nào.

Motsu-ji trông chỉ như một cái ao và mấy hòn đá cũ. Đúng là nó như vậy, và chính điều đó làm nên sự quý giá của nó. Các tòa nhà đã không còn; khu vườn Tịnh Độ vẫn còn đó, gần như không đổi suốt chín trăm năm. Hãy chậm lại, đi bộ trọn vẹn quanh bờ hồ, và đọc nó như một tấm bản đồ của cõi cực lạc thay vì một ngôi chùa đổ nát. Đây chính là nơi mà Basho muốn nói đến qua câu "cỏ mùa hạ" — ý nghĩa nằm ở những gì thời gian để lại, chứ không phải ở những gì được dựng lại.

Con dốc leo lên chùa khó hơn bạn tưởng. Con dốc Ngắm Trăng là một triền dốc lên đều đặn xuyên qua hàng tuyết tùng, và có thể khiến bạn thấy dài, nhất là trong cái nóng mùa hè hay băng giá mùa đông. Hãy đi thật chậm — nó vốn luôn được tạo ra để được bước đi chậm rãi. Nếu con dốc quá sức, khu vườn bằng phẳng của Motsu-ji sẽ trao cho bạn trái tim của Hiraizumi mà không cần leo đồi, và tại Chuson-ji cũng có hỗ trợ dành cho những du khách cần đến.

Bạn chỉ có nửa ngày. Như vậy là đủ cho những điều cốt yếu. Hai ngôi chùa Di sản Thế giới — sắc vàng ở Chuson-ji và khu vườn ở Motsu-ji — nằm gần nhau và có thể ngắm xem thong thả, không vội vã, trong một ngày hoặc thậm chí một buổi chiều. Ở lại qua đêm sẽ thêm vào sự tĩnh lặng lúc bình minh và những điểm đến ngoại vi, nhưng nếu Hiraizumi là một điểm dừng trong chuyến đi Tohoku dài hơi hơn, thì nửa ngày cũng đủ để cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của nó.


Sources:

  • Chuson-ji Temple — official English guide — The Konjikido completed in 1124, "the only 12th century structure to survive in its original form," covered with gold leaf inside and out and dedicated to Amida Nyorai (the Buddha of Infinite Light); founded 850 by the priest Ennin; built by Fujiwara no Kiyohira to console the souls of those, "whether friend or enemy," who died in the late-11th-century wars; hours and ¥1,000 admission
  • Chuson-ji — About the Konjikido (Japanese) — The 1124 raising of the hall, the all-gold finish, the mother-of-pearl (raden) and gold-lacquer (maki-e) inner sanctuary, the unique arrangement of Amida with attendant bodhisattvas and guardians, and the remains of the four Fujiwara lords in golden coffins beneath the altars
  • Chuson-ji — History (Japanese) — The temple's traditional founding in 850 by Jikaku Daishi Ennin (told as legend), and Kiyohira's move to Hiraizumi and the start of construction in 1105 to build a Buddha-land that would console the war dead "equally"
  • Chuson-ji — official English visitor guide (PDF) — Konjikido completed 1124; the first three lords beneath the central and left altars and the third lord "with the head of fourth generation lord, Yasuhira, beneath the right altar"; the Sankozo's "more than 3,000 National Treasures and Important Cultural Assets"; the sutra repository damaged by fire in 1337
  • Chuson-ji — Highlights (Japanese) — The Tsukimizaka approach up a ridge of about 130 metres, lined with old cedars planted by the Date clan in the Edo period and nearing three hundred years old; the Sankozo's holdings; and the Chuson-ji lotuses grown from roughly 100 seeds found in 1950 inside the head container of the fourth lord, Yasuhira
  • Motsu-ji Temple — Grounds and garden (Japanese) — The Pure Land garden centered on the Oizumi-ga-ike pond, said to express the Buddha's world on earth, preserving Heian-period garden techniques from the Sakuteiki after more than 800 years
  • Motsu-ji Temple — About (Japanese) — The traditional founding in 850 by Ennin; the great expansion under the second and third Fujiwara lords to some 40 halls and 500 monks' quarters, said to rival Chuson-ji; and the loss of all the buildings by fire after the fall of the Northern Fujiwara, leaving the garden and the Heian-period ruins
  • Motsu-ji / Gikeido — Basho at Hiraizumi (official English) — Basho's visit to Hiraizumi on June 29, 1689 during the journey of Oku no Hosomichi, and his haiku composed at Takadachi overlooking the summer grasses: "The summer's grass / 'tis all that's left / of ancient warrior's dreams"
  • JNTO — Hiraizumi (UNESCO World Heritage) — Hiraizumi as "an ancient city that once rivaled Kyoto," the Oshu Fujiwara clan, the Konjikido as "a symbol of the gold culture of Hiraizumi" dedicated to the Buddha of Infinite Light, and the UNESCO inscription
  • Hiraizumi Tourism Association — Access — Tohoku Shinkansen Tokyo–Ichinoseki and Sendai–Ichinoseki times, and the local-line transfer to Hiraizumi Station
  • Iwate Kenkotsu — "Run Run" Hiraizumi loop bus — The loop-bus route and stops, the ¥200 single fare and ¥550 one-day pass, the roughly 30-minute frequency, and the 2026 operating period (April 11 – November 29, weekends and holidays only)
  • UNESCO World Heritage Centre — Hiraizumi (List No. 1277) — The 2011 inscription "Hiraizumi – Temples, Gardens and Archaeological Sites Representing the Buddhist Pure Land," covering Chuson-ji, Motsu-ji and the other sites as a vision of the Buddhist Pure Land expressed on earth

Photographs: the Golden Hall's protective hall in autumn by skyseeker (CC BY 2.0); the Moon-Viewing Slope and the Motsu-ji Pure Land garden by Daderot (CC0 / public domain) — all via Wikimedia Commons.

Bạn đã đến đây chưa? Chia sẻ ảnh của bạn.

Ảnh của bạn có thể xuất hiện trong hướng dẫn này, kèm tên và liên kết hồ sơ của bạn.

Gửi ảnh

Bài viết liên quan

Thêm cẩm nang ở Tohoku

Lâu đài Hirosaki — Tháp canh trở về nhỏ hơn xưa, và những cây anh đào do các gia thần năm nào trồng nên
12 min· 6 ch
Trước chuyến điKhi dạo bước

Lâu đài Hirosaki — Tháp canh trở về nhỏ hơn xưa, và những cây anh đào do các gia thần năm nào trồng nên

Lâu đài Hirosaki giữ tháp canh gỗ nguyên bản duy nhất của miền bắc Nhật Bản và khoảng 2.600 cây anh đào do các gia thần năm xưa trồng nên, được tỉa theo lối vườn táo Aomori. Tìm hiểu vì sao tháp canh trở về nhỏ hơn xưa sau hỏa hoạn năm 1627, được dời 78 mét bằng kỹ thuật hikiya để sửa tường đá, lễ hội hoa anh đào 10/4–5/5/2026, phí vào ¥320, cách đi tàu Shinkansen từ Tokyo và những bè hoa hana-ikada nổi tiếng trên hào nước.

Hirosaki Castle

Sendai và Matsushima — Một vịnh vượt ngoài ngôn từ, và vị lãnh chúa đã trồng nên những hàng cây
11 min· 6 ch
Trước chuyến điKhi dạo bước

Sendai và Matsushima — Một vịnh vượt ngoài ngôn từ, và vị lãnh chúa đã trồng nên những hàng cây

Khám phá Sendai và vịnh Matsushima cùng hướng dẫn từng bước: nơi nhà thơ Basho lặng câm trước vẻ đẹp, lãnh chúa Date Masamune trồng nên Thành phố của Cây xanh và dựng lại chùa Zuiganji bằng tuyết tùng chở từ phương xa — một trong Ba cảnh đẹp của Nhật Bản.

Sendai & Matsushima

Ginzan Onsen — Nơi những ngọn đèn ga, và cả màn đêm, thuộc về người ở lại qua đêm
8 min· 6 ch
Trước chuyến điKhi dạo bước

Ginzan Onsen — Nơi những ngọn đèn ga, và cả màn đêm, thuộc về người ở lại qua đêm

Hướng dẫn văn hóa bằng audio về Ginzan Onsen: con phố gỗ thời Taisho lung linh đèn ga, màn đêm trứ danh dành cho người ở lại, mỏ bạc hóa suối nước nóng, và cách đến vào mùa đông.

Ginzan Onsen (Ginzan River)